Sau một ngày làm việc bận rộn Ninh Thư vừa định nghỉ ngơi một chút, ai ngờ được Phương Phỉ Phỉ lại đến tìm cô: “Chúc… Chúc quân y, tôi có vài lời muốn nói với cô, chúng ta có thể ra ngoài nói chuyện không?”
Ninh Thư từ chối: “Xin lỗi, tôi cảm thấy rất mệt và tôi cần được nghỉ ngơi.”
Mỗi ngày đều rất vất vả, lúc này không nghỉ ngơi một chút thì làm cái gì chứ, nửa đêm còn nghĩ buôn chuyện, Ninh Thư tỏ vẻ cô không có thời gian để làm những việc đó.;
Sắc mặt của Phương Phỉ Phỉ có chút không tốt, sau đó còn nói thêm: “Nó sẽ không tốn nhiều thời gian của cô đâu, phải nói ra thì trong lòng mọi người mới cảm thấy thoải mái được, tôi muốn nói về chuyện của Chúc Nghiễn Thu.”
Ninh Thư xoa trán, sau đó đứng lên rồi đi ra bên ngoài với Phương Phỉ Phỉ.
Lúc này đã rất khuya rồi, đêm nay có rất nhiều sao, xung quanh thỉnh thoảng lại vang lên tiếng bước chân của những chiến sĩ gác đêm, Ninh Thư trực tiếp ngồi xuống đất mà không chê bản, hai tay chống cằm: “Cô muốn nói về vấn đề gì?”;
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



