Sau khi làm xong mọi việc, vị sĩ quan dẫn Ninh Thư đến nói với cô: “Cô về trước đi, nếu như có chuyện gì thì tôi sẽ gọi cô đến đây sau.”
“Được.” Ninh Thư đeo hòm thuốc lên vai rồi rời khỏi, khom lưng đi dọc chiến hào, trên đường đi nếu gặp người bị thương thì lập tức cứu chữa.
Khi Ninh Thư về đến lều liền thấy Phương Phỉ Phỉ đang vô cùng bận rộn, bởi vì không có kinh nghiệm nên tay chân còn luống cuống, đến lúc cô ta nhìn thấy Ninh Thư thì lập tức thở phào: “Cô đã về rồi.”;
Ninh Thư đặt hòm thuốc xuống, vừa đeo găng tay vừa nói với Phương Phỉ Phỉ: “Vết thương của những ai là nghiêm trọng nhất.”
Phương Phỉ Phỉ đứng yên một chỗ nhìn Ninh Thư, cảm thấy người này không phải là Chúc Tố Nương, một người ngay cả một chữ bẻ đôi cũng không biết như lời Nghiễn Thu kể. Một người có thể xử lý vết thương một cách thuần thục như thế thì sao là một người con dâu nuôi từ bé, cái gì cũng không biết được.
Trời càng lúc càng tối, việc xử lý vết thương càng thêm khó khăn, hơn nữa bận rộn cả một ngày nên con mắt cũng trở nên nhức mỏi, lại thêm phải cúi lưng để phẫu thuật nên cũng rất tốn sức.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


