Phương Phỉ Phỉ cảm thấy mình không hề hiểu Chúc Nghiễn Thu, Chúc Nghiễn Thu dám giấu cô ta chuyện lớn như vậy, một câu nữ nhân điên của Chúc Nghiễn Thu sao có thể lừa được Phương Phỉ Phỉ.
Nữ nhân kia vốn không hề điên.
Chúc Nghiễn Thu đã có vợ, hơn nữa còn có cả con.;
Phương Phỉ Phỉ cố gắng trấn tĩnh lại, kìm nén tức giận và thương tâm trong lòng, nhìn Chúc Nghiễn Thu nói: “Em có quyền biết sự thật, Chúc Nghiễn Thu, anh không nói cho em, em sẽ tự mình đi tìm sự thật.”
Trong đầu Chúc Nghiễn Thu vang lên hai chữ “chết rồi”, vẻ mặt bất đắc dĩ, bước nhanh đuổi theo Phương Phỉ Phỉ, giữ tay Phương Phỉ Phỉ lại, Phương Phỉ Phỉ hất tay Chúc Nghiễn Thu ra, lạnh lùng nói: “Chúc Nghiễn Thu, hẳn anh đã hiểu rõ tính em, hoặc anh nói ra sự thật, hoặc chúng ta chia tay.”
Chúc Nghiễn Thu hít thở thật sâu, mở miệng nói: “Xin lỗi, anh đã lừa em.”;
“Anh…” Mặt Phương Phỉ Phỉ trắng bệch, xoay người rời đi, Chúc Nghiễn Thu chặn trước mặt Phương Phỉ Phỉ: “Anh biết em sẽ không tha thứ cho anh, nhưng chí ít em nghe anh nói hết được không.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)