Ninh Thư đến tiệm bánh ngọt của người Tây để mua cho Tư Viễn một chiếc bánh kem nhỏ, hôm nay là sinh nhật ba tuổi của Chúc Tư Viễn, không lâu nữa, Tư Viễn sẽ đi học rồi.
Ninh Thư chỉ hy vọng trước khi ra chiến trường có thể sắp xếp ổn thỏa cho Tư Viễn.
Ninh Thư rất muốn đưa Tư Viễn đi cùng mình, nhưng cô bây giờ là quân y chiến trường, đưa theo một đứa trẻ nhỏ như vậy sẽ rất dễ xảy ra chuyện.;
Chiến trường cũng rất ác liệt, trẻ con sẽ dễ bị lây bệnh.
Sinh ra tại thời kỳ loạn lạc, tính mạng con người là rẻ mạt nhất, tâm nguyện lớn nhất của Ninh Thư là bảo đảm an toàn cho Tư Viễn, cố gắng nuôi dưỡng Tư Viễn thật tốt, không để thằng bé sống trong cảnh nghèo khó nữa.
Về đến nhà, Ninh Thư thắp nến trên chiếc bánh kem, nói với Tư Viễn: “Tư Viễn, con hãy nhìn vào chiếc bánh và ước đi.”;
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)