Sáng sớm ngày thứ hai, Ninh Thư đến bệnh viện xin việc, ôm theo Tư Viễn đến đó, trong lòng Ninh Thư không chắc chắn lắm.
Đến bệnh viện, nhân viên bệnh viện cho biết ở đó họ chỉ nhận người trẻ, tốt nghiệp trường y, vừa nhìn thấy Ninh Thư ôm theo con, người mặc áo bông hoa hòe, nên uyển chuyển từ chối.
Ninh Thư thở ra một tiếng rồi nói: “Tôi có biết chút ít về kiến thức y tá, tôi còn biết về trung y, tổ tiên tôi có truyền thống Ngự y thế gia, chỉ là gia đình bị phá sản nên mới phải đi tìm việc.”;
Ninh Thư hoàn toàn nói khoác, cố gây dựng cho mình một nền tảng thật tốt, gia đình có tiền của.
Nhân viên phỏng vấn nhìn Ninh Thư, rồi mới nói: “Có một công việc đặc biệt, đó là y tá ở chiến trường, bây giờ đang đào tạo, cô có muốn đến đó thử hay không?”
Ninh Thư: →_→;
Công việc này phải ra chiến trường, nếu không may trúng đạn ở chiến trường vậy thì Tư Viễn của cô phải làm sao?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)