Ninh Thư đến hiệu thuốc tìm thầy thuốc, vội vàng đưa thầy thuốc về nhà, mẹ Chúc vẫn nằm trên giường chưa tỉnh, thầy thuốc vội bắt mạch cho bà.
Ninh Thư đứng bên cạnh giường, nắm lấy tay Tư Viễn, nếu như tình tiết không có gì thay đổi, thì mẹ Chúc không sống qua nổi mùa đông này.
“Đại phu, mẹ chồng tôi bị bệnh gì?” Ninh Thư hỏi đại phu.;
Đại phu thu tay lại, lắc đầu nói với Ninh Thư: “Cũng không có bệnh gì nặng, do bà ấy u sầu quá lâu, tâm lý lo lắng hoảng sợ, cứ từ từ dưỡng bệnh là được.”
Ninh Thư cảm ơn đại phu, đưa tiền khám bệnh.
Nói thẳng ra thì, bệnh của mẹ Chúc là nghĩ quá nhiều, mẹ Chúc là người đàn bà của gia đình danh giá, từ sau khi cha Chúc qua đời, mẹ Chúc vẫn luôn trong trạng thái lo sợ, con trai thì không ở cạnh, không có ai có thể dựa vào.;
Ninh Thư lắc đầu, mẹ Chúc yếu đuối quá.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


