Ninh Thư rất không hài lòng với những tên đại thần này, cầm bổng lộc hàng tháng, còn âm mưu ỷ đông để khống chế một Nữ hoàng như cô, tên nào cũng muốn được lưu tên mình trong sử sách, sao không đi đâm đầu vào tường mà chết đi, định ở đó quỳ dọa chết người hay sao.
“Chúng thần không dám.” Các đại thần dập đầu lia lịa, cũng không dám nói thêm gì nữa.
Mộc Tuyết nhíu mày, liếc nhìn Ninh Thư, hơi nghi hoặc hôm nay đối phương đến đây với mục đích gì.;
“Mẫu hoàng, nhi thần sai rồi, nhi thần làm mà không suy nghĩ.” Mộc Tuyết cũng cúi dập đầu nói: “Nhi thần nhất định sẽ tự sám hối.”
Ninh Thư bật cười, lạnh lùng nói: “Hoàng thái nữ đúng là người yêu quan như con, ta mới chỉ mắng mỏ mấy tên đại thần này vài câu, vậy mà Hoàng thái nữ đã tự chịu hết mọi tội lỗi lên bản thân mình, nhưng chính con đã ra tay độc ác với muội muội của mình.”
Mộc Tuyết nắm chặt hai tay, gương mặt lộ rõ vẻ sợ hãi, ánh mắt lướt nhìn Ninh Thư, trông thấy gương mặt đối phương lộ vẻ căm phẫn và mỉa mai.;
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
