Liễu Trường Thanh cúi đầu nhìn tay của Ninh Thư, trên mu bàn tay nổi đầy gân xanh, khớp xương nhô lên, Ninh Thư rút tay về, giấu tay vào trong tay áo dài của mình.
Liễu Trường Thanh nhìn Ninh Thư, ánh mắt tràn đầy sự dao động, sắc mặt hắn nhợt nhạt như nước, hắn nói: “Bệ hạ uống chút canh đi.”
Ninh Thư:…;
Canh, canh, không lúc nào là không canh, đúng là cạn lời.
Ninh Thư nhíu chặt mày, cô lắc đầu: “Trẫm không muốn uống nữa.” Uống vào đến dạ dày chính là một gánh nặng cho cơ thể.
Liễu Trường Thanh nhếch môi, hắn đặt bát xuống, cầm lấy tay Ninh Thư, hắn cúi đầu nhìn đôi tay khó coi của cô: “Bệ hạ, sức khỏe của người thực sự là nên cần được chăm sóc, đan dược chỉ đào rỗng cơ thể của người thôi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)