Ý của Liễu Trường Thanh là để bé gái sống cùng mình.
Nhưng vẻ mặt của bé gái lại rất châm chọc, nó gạt bàn tay của Liễu Trường Thanh đang đặt trên đầu mình ra: “Ta không cần, ngươi là ai, ta đã sống trong lãnh cung lâu như vậy rồi, ta không cần sự thương hại giả dối của ngươi, mỗi người trong cung đều gió chiều nào che chiều nấy, không cần phải giả bộ đối xử tốt với ta mà trong lòng thì lại muốn lợi dụng ta.”
Liễu Trường Thanh cau mày, rất bao dung với cô bé, hắn nhét chỗ điểm tâm trên bàn đá vào lòng cô bé: “Cầm lấy ăn đi.”;
Cô bé bưng chiếc đĩa, vẻ mặt hơi mất tự nhiên: “Đây là ngươi cho ta chứ ta không hề đòi hỏi nhé.”
Thu nữ quan vừa khóc vừa giúp Ninh Thư lau miệng: “Bệ hạ, có cần gọi Ngự y không ạ.”
Ninh Thư không nói gì, cô cảm thấy như mình đã tan xương nát thịt rồi, không khác gì bị lăng trì xử tử, Ninh Thư đã được tự mình nghiệm chứng sự nguyền rủa ác độc nhất trong lịch sử.;
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

