Ánh mắt Mộc Tuyết quét từng tấc từ trên mặt nhìn xuống, sau đó cúi đầu không dám nhìn thẳng Thánh nhan, nói rằng: “Mẫu hoàng đã khám qua Ngự y rồi chứ, thân thể khó chịu thì đừng tự mình chịu đựng.”
Ninh Thư vô cùng lạnh nhạt: “Trẫm vì sao phải chịu đựng, chịu đựng làm gì?”
Lông mày vẽ thẳng trông cực kỳ anh tuấn của Mộc Tuyết cau lại, lập tức cung kính nói rằng: “Nhi thần là lo lắng cho thân thể Mẫu hoàng, Mẫu hoàng cảm thấy mạnh khỏe thì tốt.”;
Ninh Thư nghe ra được lời này của Mộc Tuyết có ý là, ngươi vui vẻ là được rồi.
Ninh Thư mặc niệm Thanh Tâm chú trong lòng, nếu không trị được đau nhức, vậy cũng chỉ có thể thôi miên chính mình.
Tên khốn nạn đang chém ngàn đao, bà đây tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ngươi, đợi ta biết ngươi là ai, thù này chắc chắn phải giải quyết.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


