Dứt lời, có người cúi đầu rũ mắt, khóe môi nhếch lên một độ cong rõ rệt.
Mặt Kiều Thù đen lại, cô không nói tiếp được nữa, ngay cả nụ cười cũng lười nặn ra, nhìn về phía Úc Tắc Hành: "Anh không có việc gì làm à?"
"Giải đấu vừa kết thúc, cho nên câu trả lời là anh không có việc gì cả." Đón lấy ánh mắt của Kiều Thù, Úc Tắc Hành đi tới, đặt một cốc nước xuống bên tay Diệp Vũ Trăn: "Dì Diệp, mời dì uống nước."
"Cảm ơn con."
Diệp Vũ Trăn gật đầu, bưng cốc nước uống cạn một nửa. Bà lau nước mắt, gượng cười: "Thật xin lỗi, sáng sớm đã chạy tới khóc lóc ỉ ôi, để lớp trẻ các con chê cười rồi. Thời gian không còn sớm nữa, dì về trước đây."
Kiều Thù giữ Diệp Vũ Trăn ở lại ăn trưa, bà lắc đầu, chẳng có chút khẩu vị nào.
"Dì đi thong thả, đi đường chú ý an toàn ạ."
Trở về phòng ngủ, Kiều Thù gọi điện cho Tống Duyệt, bảo cô ấy đi tra xem Kiều Minh Kiệt đang ở đâu.
Tống Duyệt nhắc tới màn xử lý khủng hoảng truyền thông cấp độ thảm họa lần này của nhà họ Kiều, tuyên bố Kiều Minh Kiệt và nữ diễn viên kia chỉ là bạn bè, một nhóm người tụ tập ăn uống, hai bên uống chút rượu nên cử chỉ mới hơi quá giới hạn, nhưng cả hai không có quan hệ nam nữ, Kiều Minh Kiệt càng không hề ngoại tình.
Cư dân mạng không phải kẻ ngốc, mỉa mai rằng bạn bè với nhau có thể ôm ấp, có thể hôn môi, có thể thuê phòng khách sạn. Các tin đồn liên tiếp được tung ra, độ hot còn cao hơn trước.
Vào thời khắc mấu chốt mà Kiều Minh Kiệt lại chủ động mắc sai lầm, Kiều Khai Vũ chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội đạp thêm một cái.
Nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi, anh ta cũng sẽ không làm lớn chuyện. Ông cụ sẽ truy cứu trách nhiệm, sự việc ầm ĩ một thời gian rồi sẽ bị đè xuống.
Dặn dò xong, Kiều Thù đặt điện thoại sang một bên. Cô cởi áo choàng, đi vào phòng thay đồ, ánh mắt lướt qua tủ quần áo, cân nhắc xem nên mặc đồ màu gì thì thích hợp hơn để đi quản thúc ông bố lăng nhăng ngoại tình của mình.
Màu đỏ thì quá bắt mắt và áp đảo, khi nói chuyện sẽ khiến đối phương cảm thấy phản cảm. Màu xanh lá thì ý mỉa mai quá mạnh.
Cô ngâm nga điệu nhạc, tâm trạng nghe có vẻ không tốt cũng chẳng xấu, đầu ngón tay lướt qua những thước vải mềm mại trơn bóng.
Cuối cùng cô chọn một chiếc váy màu xanh sương mù, màu xanh khiến người ta bình tĩnh, váy dài vừa đến đầu gối, thắt eo, có lớp lót bên trong làm khung đỡ, tùng váy hơi phồng lên.
Cô cởi váy ngủ, cầm hai bên mép vải, xỏ từ chân lên. Dây áo hơi thít chặt vào làn da trắng nõn mịn màng, dưới tùng váy là đôi chân thẳng tắp trắng như tuyết. Cô giơ tay phải lên, định kéo khóa kéo sau lưng.
Phía sau có một cơ thể nóng hổi áp tới, mùi hương quen thuộc lướt qua chóp mũi. Động tác của cô khựng lại, chợt ngước mắt lên, giọng nói trầm thấp cũng lập tức vang lên: "Để anh giúp em."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


