Trong lúc suy tư, xe đã chạy về đến Nam Loan. Phía xa đèn đuốc sáng trưng, giống như nơi công chúa và hoàng tử sống hạnh phúc ở kết thúc truyện cổ tích.
Nhưng thực tế lại là, cô là hoàng hậu đưa táo độc, còn anh là thợ săn truy sát công chúa trong rừng. Cô đẩy cửa xách váy lễ phục lên, nhìn Úc Tắc Hành đóng cửa xe, tay không đi tới.
Cô hỏi: "Giày của em đâu?"
Úc Tắc Hành nói: "Vứt rồi."
Kiều Thù lộ vẻ mặt khó tin: "Anh có biết đôi giày đó bao nhiêu tiền không?"
Úc Tắc Hành nhàn nhạt đáp: "Nó làm đau chân."
"Là mười bảy vạn, mười bảy vạn đấy, anh nói vứt là vứt luôn à."
Kiều Thù túm váy quay người lại, dường như đang tìm xem anh vứt ở đâu, còn có khả năng nhặt lại hay không, cho đến khi cô nhận ra, ngay từ trước khi lái xe, anh đã vứt nó rồi.
Úc Tắc Hành nhắc lại lần nữa: "Vì nó làm đau chân."
Kiều Thù sở hữu rất nhiều đôi giày cao gót xinh đẹp có thể gọi là "dụng cụ tra tấn mỹ miều", đa số cô chỉ đi một lần rồi cất kỹ, đặt vào tủ giày chiếm trọn một bức tường trong phòng thay đồ, làm những món đồ phế thải xinh đẹp.
Đau chân so với vẻ đẹp thì chẳng đáng nhắc tới.
"Rốt cuộc anh bị bệnh gì vậy?"
Không có giày cao gót hỗ trợ, chiều cao của Kiều Thù kém anh một đoạn lớn, nhưng khí thế không hề thua kém.
Cô nắm tay, mím môi, lông mày thanh tú nhíu chặt, trong mắt có cảm xúc cuộn trào. So với tức giận thì kinh ngạc nhiều hơn, sao anh có thể tự ý vứt giày của cô chứ?
Cô trừng mắt nhìn anh, trông rất giống như muốn nhảy lên cắn anh một cái.
"Đã vứt rồi, nói nữa cũng chẳng ích gì phải không? Em không mệt à?"
"Anh có nghe thấy không, Úc Tắc Hành!"
"Đồ khốn."
Tiếng mắng chửi phía sau cứ câu này chồng lên câu kia.
Úc Tắc Hành đi phía trước, làm như không nghe thấy, khóe môi khẽ nhếch lên một chút rất nhỏ.
Tối hôm đó, vì bên cạnh có người nên Kiều Thù ngủ không ngon cả đêm. Nghe thấy tiếng động Úc Tắc Hành dậy, cô nhắm mắt, cả người vừa buồn ngủ vừa mệt mỏi.
Nhớ tới buổi sáng còn có tiết học Pilates, cô soạt một cái tháo bịt mắt ra, bò dậy với vẻ oán hận như nữ quỷ. Đợi học xong, tắm rửa xong, cô mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần nằm bò lại lên giường, mãi cho đến khi tiếng gõ cửa của dì Sở đánh thức cô.
Diệp Vũ Trăn, mẹ kế trẻ tuổi của cô đang đợi cô ở sảnh dưới lầu.
Mặt Kiều Thù vùi vào gối mềm, người vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, buồn bực nói cô biết rồi.
Một lát sau, trong cổ họng phát ra tiếng thở dài không tình nguyện, cô lại bò dậy, rửa mặt, trang điểm nhẹ, khoác một chiếc áo choàng rộng bên ngoài váy ngủ hai dây, tinh thần phấn chấn đi xuống lầu.
"Dì Diệp, dì tới rồi ạ."
"Tiểu Thù."
Giọng Diệp Vũ Trăn mang theo tiếng khóc, tay cầm cốc hồng trà nóng hổi, đôi mắt sưng đỏ, khuôn mặt tiều tụy thất thần.
Bà đứng dậy khỏi ghế sofa, đi về phía Kiều Thù, giống như tìm được trụ cột, trong mắt ánh lên tia hy vọng.
Sau khi chuyện đó vỡ lở, bà nhắn tin cho Kiều Minh Kiệt nhưng không ai trả lời, bà bèn gọi điện thoại, điện thoại cũng không ai nghe.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

