Tống Duyệt suy tư một lát rồi nói: "Ông cụ rất thương cô, là cháu gái ngoan do một tay ông nuôi lớn, dù thế nào cũng sẽ không để cô chịu thiệt đâu."
Những năm qua, Kiều Thù đã vì nhà họ Kiều mà chạy đôn chạy đáo, khéo léo ngoại giao.
Bề ngoài cô quản lý nhà đấu giá, nhưng thực chất là đang duy trì mạng lưới quan hệ cho nhà họ Kiều, thậm chí còn hy sinh cả hôn nhân để liên hôn với nhà họ Úc.
Cô đã bỏ ra nhiều công sức hơn cả hai người anh trai, lẽ ra phải nhận được phần thưởng xứng đáng.
"Tôi sẽ thay cô đi thăm dò ý tứ xem sao." Tống Duyệt nhìn thẳng vào mắt cô.
"Giúp tôi để mắt đến động tĩnh gần đây của anh cả tôi."
Tống Duyệt hỏi: "Còn bên phía anh hai cô thì sao?"
"Anh ấy thì không cần, tự khắc anh cả sẽ đề phòng. Chuyện lần trước nếu không phải do anh cả đâm thọc với ông cụ thì anh hai cũng đâu đến nỗi có nhà mà không thể về."
"Cho tôi á? Quý giá quá, tôi không nhận được đâu."
Cả cây đồ trên người Tống Duyệt cộng lại cũng không đắt bằng chiếc vòng tay này.
"Là quà tặng."
Kiều Thù mỉm cười, vỗ nhẹ vào tay cô ấy: "Có người trả tiền, tại sao lại không nhận?"
Kiều Thù mua sắm đến mỏi cả mắt, biết rõ trong vài giờ vừa qua, tin nhắn trừ tiền trong điện thoại của Úc Tắc Hành chắc chắn đang nhảy ra liên tục.
Cô cảm thấy vô cùng khoái trá vì đã trả được thù, ngón tay gõ nhẹ lên tủ trưng bày, mỉm cười nói: "Gói hết lại đi."
Khi về đến Nam Loan thì đã là sáu giờ.
Nam Loan đèn đuốc sáng trưng, tường trắng mái xám. Sau những cột trụ La Mã là mái hiên cực lớn có đặt một chiếc bàn tròn bằng gang, những lúc thời tiết đẹp cô thường ngồi đó uống trà.
Đèn hắt dưới đất tỏa ánh sáng vàng ấm áp chiếu sáng những ngọn cỏ mảnh mai dọc lối đi trong vườn.
Đương lúc giữa hè, những đóa cẩm tú cầu "Vô Tận Hạ" khoe sắc trong màn đêm, tĩnh lặng như một bức tranh sơn dầu thời trung cổ.
Sau khi kết hôn chuyển về đây, cô đã dồn không ít tâm huyết vào ngôi nhà này. Chính nhờ sự tận tâm của cô mới thổi vào nó một sức sống mới.
Hương thơm thoang thoảng đưa, bước chân cô nhẹ nhàng, nhưng tâm trạng vui vẻ lập tức bị dập tắt khi nhìn thấy Úc Tắc Hành đang ngồi ăn tối một mình.
Anh luôn xuất quỷ nhập thần, thường thì đêm đầu tiên trở về nếu bầu không khí tốt, hai người sẽ ngầm hiểu mà thực hiện nghĩa vụ vợ chồng, giải tỏa ham muốn, nhưng đến ngày hôm sau thì anh đã ngồi trên máy bay đến một quốc gia khác rồi.
Nhưng hôm nay chắc anh uống nhầm thuốc nên vẫn còn ở lại đây.
Úc Tắc Hành ngồi ngay ngắn, cầm ly nước thong thả uống, ánh mắt hướng về phía cô. Khi đặt ly nước xuống, anh chào hỏi: "Về rồi à."
Giọng nói trầm ổn, cứ như thể thân phận giữa họ đã bị hoán đổi, anh là người chồng luôn ở nhà, còn cô mới là người vợ thường xuyên vắng nhà.
Kiều Thù thay giày cao gót ra, thấp đi vài phân nhưng khí thế vẫn không hề suy giảm: "Không ngờ hôm nay vẫn còn nhìn thấy thiếu gia Úc."
"Thiếu gia Úc" là cách Kiều Thù phản kích lại việc anh gọi cô là "công chúa".
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



