Biên tập: Rong Biển
Hiệu đính: Xiaoxin
Chuyện Chân Nhứ Nhứ từ bỏ Cừu Lệ năm đó, đương nhiên cũng có Nhậm Nhàn nhúng tay vào.
Lúc đó Chân Nhứ Nhứ kể cho mẹ rằng mình đang đơn phương một chàng trai nọ, mong mẹ giúp mình tán đổ anh ấy.
Nhậm Nhàn nghe thấy người đó là Cừu Lệ. Bà nhớ lại bố Cừu Lệ từng làm những thí nghiệm biến thái với anh, rồi còn vụ giết chim hồi nhỏ mà sợ mất vía, vội vàng bảo Chân Nhứ Nhứ cách xa anh ra!
Lúc đầu Chân Nhứ Nhứ còn hoang mang không hiểu, mãi đến khi Nhậm Nhàn kể lại quá khứ đau lòng của Cừu Lệ.
Nhưng cô ta cũng là người kỳ lạ. Vốn dĩ thái độ lạnh nhạt của Cừu Lệ đã làm cô ta nản lòng, muốn bỏ lắm rồi. Thế mà nghe được do mẹ kể chuyện, cô ta bỗng như Thánh Mẫu nhập hồn, kích thích tình cảm cháy bỏng trong người cô ta. Cô ta nhảy dựng lên một hai tuyên bố mình là người đặc biệt với anh. Nếu bạn gái cũ đã không làm được, vậy cô ta sẽ thay mặt đi cảm hóa Cừu Lệ.
Có chết cũng không bỏ.
Nhậm Nhàn hết cách mới tìm tới Khương Vũ cầu cứu. Bà kể lại mọi chuyện, mong cô thuyết phục Cừu Lệ tránh xa Chân Nhứ Nhứ.
“Em biết thân làm mẹ, cô rất lo lắng, nhưng anh ấy… Anh ấy từng coi cô là mẹ… Nhiều năm như vậy.”
Khương Vũ vừa tức giận vừa đau lòng. Cô biết không thể trách Nhậm Nhàn được, nhưng trong lòng vẫn khó chịu thay Cừu Lệ.
E là chẳng một phụ huynh nào chấp nhận được một người như Cừu Lệ. Đến cả tìm chỗ dạy gia sư anh cũng gặp khó khăn.
Khương Vũ đau lòng thay anh.
Anh chẳng làm gì sai cả, nhưng vẫn bị cả thế giới vứt bỏ.
Về sau, Nhậm Nhàn tự mình đến Hải Thành tìm Cừu Lệ nói chuyện: “Chuyện của em, cô biết cả. Cô rất cảm ơn em nhiều năm qua xem cô như mẹ mình. Nhưng Chân Nhứ Nhứ mới là con của cô, cô cũng mong rằng con bé sẽ có một cuộc sống hạnh phúc. Theo cô biết thì em cũng chẳng có tình cảm đặc biệt gì với con bé. Nếu không nó cũng không nhờ đến cô.”
Cừu Lệ chỉ im lặng lắng nghe bà nói.
Nhậm Nhàn hít một hơi thật sâu, cuối cùng vẫn nói: “Chỉ cần em chịu bỏ qua cho nó, khiến nó hoàn toàn hết hy vọng, cô có thể nhận em làm con nuôi, chúng ta trở thành người một nhà.”
Lúc nghe bà nói xong câu đó, Cừu Lệ cười lạnh một tiếng, tựa như nghe thấy một câu chuyện cười hoang đường nào đó.
Con nuôi…
Thật buồn cười.
Vì khiến anh rời khỏi Chân Nhứ Nhứ mà có thể nhắm mắt nhắm mũi nhận anh làm con trai. Từ đôi mắt đó, Cừu Lệ có thể thấy rõ bà ghét anh cỡ nào.
“Cô Nhậm, mong cô hiểu rõ là con gái cô mặt dày bám lấy tôi.” Cừu Lệ đứng dậy, khóe môi lạnh nhạt cong lên: “Lúc trước tôi còn khinh thường chuyện cô ta làm. Nhưng hôm nay, cô đã khiến tôi thay đổi ý nghĩ đó đấy.”
Nói đoạn, anh rời khỏi quán cà phê.
Ngọn lửa báo thù trong lồng ngực hừng hực cháy lên. Anh muốn hủy đi Chân Nhứ Nhứ, hủy đi mọi hạnh phúc của cô ta, kéo cô ta xuống Địa ngục cùng mình.
Nhậm Nhàn sợ tới trắng cả mặt. Bà biết con gái mình mê mệt thằng nhóc này cỡ nào, lỡ như anh thật sự muốn làm gì, vậy thì quá nguy hiểm!
“Cừu Lệ!” Nhậm Nhàn vội vàng đuổi theo gọi lớn: “Cừu Lệ, quay lại!”
Nhưng Cừu Lệ vẫn không dừng bước, dứt khoát đẩy cửa bước đi. Nhậm Nhàn đuổi theo tận đường cái, nói to một câu: “Cô sẽ tìm Khương Vũ!”
Cừu Lệ bỗng chốc dừng lại!
Nhậm Nhàn thở hỗn hển, bà chạy lại phía anh, nghiêm túc nói: “Khương Vũ cũng học ở đại học Bắc Thành. Nếu em mà dám làm gì con cô, cô, cô sẽ không để yên cho em ấy! Bằng cấp, nghiên cứu gì đó đừng hòng được chấp nhận! Ngay cả tốt nghiệp… Đừng mong là em ấy có thể thuận lợi tốt nghiệp!”
Quả nhiên không nên đánh giá thấp năng lực của một người mẹ bảo vệ con. Cho dù là Nhậm Nhàn thông tình đạt lý hay một phần tử trí thức được trọng dụng cỡ nào thì con cái luôn là ranh giới cuối cùng của họ. Vì Chân Nhứ Nhứ, bà có thể làm mọi chuyện.
Có một đứa con được mẹ bảo bọc như vậy sao.
Cừu Lệ quay người lại, lạnh nhạt nhìn bà, con người hiện ra sự hung dữ: “Chỉ mỗi cô mà muốn động tới cô ấy?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


