Biên tập: An Thuần
Hiệu đính: Xiaoxin
Gương mặt Cừu Lệ đã nhuốm chút men say, anh đột nhiên quay đầu nhìn về phía cô gái đang ngồi bên cửa sổ sát đất. Anh cho rằng mình đã sinh ra ảo giác.
Anh nghiêng đầu, lắc lắc rồi nhìn thêm lần nữa.
Bàn tay cô gái áp lên má, nằm ỉu xĩu trên bàn.
Cô mặc một chiếc váy mang phong cách Châu Âu cổ điển đầy hoài cổ. Ánh đèn đỏ của quán pub hắt vào càng làm gò má cô ửng hồng. Thoạt nhìn vừa ủy mị vừa gợi cảm. Đôi mắt trong veo như chứa sắc nước dịu dàng.
Cô đã nhận ra Cừu Lệ từ lâu. Sau đó lông mày cô nhíu lại, mang theo sự tủi thân nhìn chằm chằm vào anh.
Hai người cách nhau một tấm cửa kính, cứ như vậy mà nhìn nhau thật lâu.
Trong nhận thức của Cừu Lệ, Khương Vũ đã thay đổi rất nhiều.
Chỉ trong mấy tháng ngắn ngủi ở đại học, cô đã lột xác. Rũ bỏ vẻ ngoài của chú vịt con xấu xí mà biến thân thành chú thiên nga trắng kiêu ngạo.
Con người vốn dĩ chẳng chịu kết bạn cùng ai thế mà giờ đây cũng tụ tập với vài ba người bạn. Đám con trai nói cười vui vẻ, ngay cả anh cũng cười. Hoàn toàn khác với dáng vẻ cô độc, quái gở ngày trước.
Khương Vũ dụi mắt, cô còn tưởng mình nhìn nhầm người.
Anh cắt tóc đầu đinh, đã lạnh lùng nay lại thêm lạnh lùng. Anh mặc một chiếc áo thun ngắn tay màu đen và một chiếc quần tây tôn dáng chân thẳng dài của anh. Làn da cánh tay đã chuyển thành màu lúa mạch, trên mặt còn thấy được những vết sẹo đã mờ.
Hai người cách nhau một tấm kính như thể bị ngăn cách ở hai giấc mơ khác nhau.
Cừu Lệ dời tầm mắt, bước chân loạng choạng, hoảng hốt xoay người rời đi.
Trong tình cảm, anh chính là kẻ đào ngũ. Khi gặp lại, mọi chuyện đã hoàn toàn thay đổi, anh không còn mặt mũi nào để đối diện.
Đi được khoảng mười mấy mét, anh không kìm được mà quay đầu lại. Cô gái tựa như cảm thấy gặp anh là một giấc mơ, nằm dài trên quầy bar, có vẻ như đã say giấc.
“…”
Rốt cuộc thì Cừu Lệ vẫn không thể nào để một mình cô ở lại chỗ này. Anh sải bước quay về chỗ quầy bar, đến bên cạnh Khương Vũ.
Trên bàn có vài ly cocktail đã uống cạn, cô gái nhỏ nửa tỉnh nửa mơ nằm bò ra bàn, ngơ ngác nhìn hộp nhạc thạch anh trong tay đến say sưa.
Hộp nhạc tích tắc vang lên âm điệu thanh thúy của bản nhạc Hồ thiên nga, thiếu nữ múa ba lê được làm bằng thạch anh đang uyển chuyển xoay vòng, hết vòng này tới vòng khác, kéo cô vào nơi sâu nhất trong giấc mơ.
Tay của Cừu Lệ chạm lên vai cô, giống như lông chim khẽ rơi nhưng cơ thể của Khương Vũ rất mẫn cảm. Cô rụt lại, quay lại nhìn anh một cách đề phòng.
Trong trí nhớ dần hiện ra khuôn mặt điểm trai mà cô ngày đêm nhung nhớ. Cô có hơi khó tin, nhìn anh chằm chằm, thận trọng xác nhận: “A Lệ?”
“Ừ.”
Cừu Lệ nhìn thấy trên bàn còn có cả bao thuốc lá, da đầu suýt chút nữa muốn nổ tung: “Em học hút thuốc từ bao giờ?”
Khương Vũ chán chường mà nhếch môi. Cô thuần thục lấy một điếu thuốc lá nữ vị chanh lạnh trong bao ra rồi ngậm điếu thuốc. Sau đó dùng chiếc bật lửa chạm nổi tinh xảo, đáng yêu đánh lửa.
“Anh đoán xem?”
“Khương Vũ!”
Đối với sự tức giận của anh, cô ngoảnh mặt làm ngơ. Cô rút ra rồi đưa điếu thuốc lá thon dài có dính vết son đến miệng Cừu Lệ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


