Biên tập: NDLinh
Thời thanh xuân gặp được chàng trai khiến mình rung động để rồi canh cánh trong lòng, nhớ mãi không quên. Đó chính là cảm xúc vừa bình thường vừa đẹp đẽ biết bao.
Trong khoang hành khách yên tĩnh, Lăng Toàn dịu dàng nói với Khương Vũ: “Trước đây cô cũng có một cô học trò cũng chậc tuổi em bây giờ. Cô bé ấy thích một chàng trai không tương xứng.”
Khương Vũ thắt dây an toàn cho mình, “Là Bộ Đàn Yên và bố nuôi em sao?”
“Xem ra bố em rất thương em, chuyện này cũng nói cho em.”
“Vâng”
Nói thật thì bà ấy và Tạ Uyên cũng vì vậy mà quen nhau.
“Tiểu Đàn khi ấy yêu đến đầu óc u mê. Em ấy nói gì mà không múa ba lê nữa, muốn cùng ông ấy bươn chải kiếm sống. Thậm chí em ấy còn từ bỏ buổi biểu diễn mà mình đã tập suốt nửa năm để đến Thâm Quyến. Thuê trọ sống chung với ông ấy gần nửa tháng. Em đoán xem kết quả thế nào?”
Khương Vũ chống cằm, chăm chú lắng nghe: “Vâng, sau đó thì sao ạ?”
Lăng Toàn nhận lấy tách cà phê do tiếp viên hàng không đưa, chậm rãi nói: “Sau đó thì ảo não quay về, viết giấy bảo đảm 2000 chữ hứa mình phải học ba lê đàng hoàng, không bao giờ trốn học nữa.”
Khương Vũ không nhịn nổi, cười khúc khích: “Không ngờ nữ hoàng ba lê danh tiếng lẫy lừng cũng bị cô giáo ép viết giấy bảo đảm.”
“Không phải vậy à. Đừng thấy em ấy nổi tiếng thế mà lầm, ngoại hình không giống Tiểu Vũ đâu.”
“Người khác đều nói em giống mà.”
“Hai người chỉ nhìn giống thôi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


