Biên tập: Rong Biển
Hiệu đính: Xiaoxin
Khương Vũ không ngờ mùa thu năm nay lại tới sớm như vậy.
Tưởng chừng như anh vừa mới đi đây thôi. Nhưng thoáng chốc lá vàng đã rợp khắp phố phường, từng chiếc nặng trĩu ngã bên lề đường.
Từ khi Cừu Lệ rời đi, cô chỉ còn là cái xác không hồn.
Cừu Lệ đến Hải Thành, đổi số di động, đổi mọi cách liên lạc. Cuộc sống của cô từ đó tựa hồ chẳng còn một người tên Cừu Lệ nữa.
Cô quen rất nhiều người trong ngành ba lê ở đại học Bắc Thành, đều là bạn học ở Esmeralda cả.
Hằng ngày cùng các bạn nữ đến những chỗ quen thuộc như trường học, trung tâm nghệ thuật. Phong phú mà lại giản đơn.
Mặc dù luôn bận bịu nhiều thứ phải lo, nhưng không hiểu sao trong lòng Khương Vũ vẫn thấy trống trãi.
Đến tận bây giờ cô vẫn không dám nghĩ lại ngày nắng sớm tinh mơ đó, không dám nhớ lại Cừu Lệ đã nói chia tay thế nào.
Nhậm Nhàn mở cửa văn phòng ra, dịu dàng nói: “Cô không có lớp. Em có chuyện gì sao?”
“Em là bạn gái của Cừu Lệ. Em… em muốn hỏi cô chuyện của anh ấy.”
Nhậm Nhàn mời Khương Vũ ngồi xuống ghế sô pha, rót cho cô một ly nước ấm: “Trò Cừu Lệ là một người tài giỏi. Cô còn mong em ấy đăng ký học ngành Vật lý đấy, tiếc là thằng bé muốn nối nghiệp bố mình nên học tâm lý học.”
Khương Vũ nhìn biểu cảm của Nhậm Nhàn, tựa như bà đang nói chuyện không liên quan đến mình.
“Cô Nhậm, sao cô lại gọi anh ấy là trò Cừu Lệ?”
“Sao cơ?”
“Anh ấy không phải con cô ư?”
Nhậm Nhàn rơi vào hoang mang: “Khương Vũ này, sao em lại nói vậy?”
Nhưng Khương Vũ còn hoang mang hơn Nhậm Nhàn nhiều, bật cả người dậy: “Cô Nhậm, suốt bao nhiêu năm qua, lý do duy nhất vực Cừu Lệ dậy sống tiếp chính là mong ước một ngày mình trở nên tốt hơn, thi đậu đại học, cầm thành tích rạng rỡ tới gặp cô! Vậy mà cô lại gọi anh ấy… Là trò Cừu Lệ?”
“Có phải là em hiểu lầm gì rồi?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


