*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Biên tập: An Linh
Hiệu đính: Xiaoxin
Lúc Khương Vũ đang ở công viên giải trí cùng bố mẹ thì nhận được điện thoại của Cừu Lệ.
Đây là khao khát lúc nhỏ của Khương Vũ khi nhìn thấy các bạn nhỏ khác có bố có mẹ đưa đến khu vui chơi mà cô chỉ có thể thầm hâm mộ.
Lần này Trình Dã nhất mực muốn đưa hai mẹ con đến công viên giải trí cũng là vì an ủi điều nuối tiếc của cô khi còn bé.
Cho dù có quan hệ huyết thống hay không thì Trình Dã cũng đã xem Khương Vũ như con gái ruột mình.
Khương Vũ để Trình Dã và Khương Mạn Y ngồi vòng đu quay mặt trời, cô cố ý chừa lại cho hai người không gian riêng để vun đắp tình cảm.
Nhạc ở công viên giải trí rất to, Khương Vũ tìm một góc khá yên tĩnh nhận điện thoại của Cừu Lệ.
Giọng của Cừu Lệ bên đầu dây bên kia hơi kỳ lạ, vừa khàn lại mệt mỏi.
Khương Vũ vội hỏi: “Anh bệnh rồi hả? Hay đang uống rượu?”
“Không có.” Anh ho nhẹ: “Không uống, đang ăn bánh kem… khụ… khụ.”
Anh ho khan mấy tiếng, nghe chừng như bị sặc, giọng cũng khản đi.
“Vui không”
“Vui lắm.”
Khương Vũ cúi đầu, khóe miệng không kiềm được nhếch lên, thanh âm đầy ngọt ngào: “Rất rất vui! Lần này đi Hải Thành tìm được bố, ông ấy rất tốt với em, đối với mẹ cũng tốt.”
“Vậy anh yên tâm rồi.”
Khương Vũ nghe thấy câu này của anh là lạ: “Yên tâm là có ý gì?”
“Anh thích nhìn em hạnh phúc.”
Cô nhíu mày: “Cừu Lệ, không sao chứ?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


