Biên tập: Huyền
Hiệu đính: Xiaoxin
Biểu cảm của Cừu Lệ bình tĩnh, anh kéo tay Khương Vũ tới cửa hàng thạch anh. Anh bỏ ra một số tiền tương đương với ý định mua lại kỉ niệm chương ngôi sao Vũ hội Đêm Hè cho Khương Vũ.
Đương nhiên chủ cửa hàng không đồng ý. Dù sao khối thạch anh kia cũng là thạch anh tinh khiết khó tìm, không trộn lẫn tạp chất, hơn nữa còn được mài khắc tinh xảo. Chắc chắn là loại hàng cao cấp có giá trị.
Nhưng điệu bộ hùng hổ của Cừu Lệ e là nếu không trả hàng nhận tiền, thì sẽ không dễ rời đi vậy đâu.
Nhân viên cửa hàng đành phải mang kỉ niệm chương ngôi sao Vũ hội Đêm Hè ra, trả lại thạch anh cho Khương Vũ với một số tiền tương đương.
Cừu Lệ chuẩn bị quẹt thẻ thanh toán nhưng Khương Vũ kiên quyết không đồng ý. Cô vốn tặng quà cho anh là để cho có qua có lại, sao có thể để anh trả tiền được.
Cừu Lệ nhìn khối thạch anh sáng long lanh to bằng lòng bàn tay, “Em đã không cần, vậy thì cho tôi đi.”
“Không phải anh mới nói không cần à, không phải thứ này vô dụng với anh hả.”
“Hữu dụng, nghe nói thạch anh trừ tà.”
Khương Vũ nhún vai, đưa thủy tinh cho anh, tỏ vẻ hào phóng: “Cầm đi! Cầm về mà giữ nhà cho tốt.”
Cừu Lệ cẩn thận đặt thạch anh trong túi xách.
Mỗi một vinh quang của cô, anh đều phải cất giấu thật kỹ. Có lẽ Khương Vũ không quan tâm, nhưng đối với anh mà nói, đó là một thứ gì đó rất quan trọng.
Khương Vũ nhìn anh bỏ thạch anh vào trong túi, càng nghĩ càng cảm thấy không hợp lý.
Máy tính anh cũng lấy, thạch anh cũng lấy, cô còn trả rất nhiều tiền để lấy lại thạch anh.
Lấy cả hai… không nương tay chút nào.
Chấp nhận bám váy phụ nữa hẻ!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


