Biên tập: NDLinh
Chuyển ngữ: Xiaoxin
Sau khi về từ Hải Thành, công việc gia sư của Cừu Lệ đã được xếp lịch, toàn thời gian sáng trưa chiều đều bị xếp kín.
Mỗi ngày Khương Vũ gọi điện nói chuyện với Cừu Lệ đều đã là đêm khuya, nói về một ngày huấn luyện, rồi kể cho anh nghe về những học sinh ưu tú.
Thời gian gặp mặt hầu như không có.
Khương Vũ và Bộ Hi trở thành bạn, mối quan hệ ngày càng thân thiết. Khương Vũ cũng dần dần phát hiện Bộ Hi không có người bạn nào.
Trong một năm qua, cô ấy đều lưu diễn ở nước ngoài, gần đây mới về nước. Các bạn nữ trong trung tâm Esmeralda đều khá khâm phục cô ấy, thế nên coi cô ấy như nữ thần, không dám tiếp cận làm quen.
Thật ra sau khi trở thành bạn bè với nhau, Khương Vũ thấy Bộ Hi không hề lạnh lùng, cao quý. Chỉ đơn giản là một cô gái bình thường, thích chơi bời, cũng lười biếng. Thậm chí còn nhân lúc nghỉ trưa kéo Khương Vũ ra cổng trường mua kem.
Cuối tuần, Bộ Hi mời Khương Vũ đến nhà làm khách.
“Nhà mình có rất nhiều đĩa nhạc giao hưởng, đều là bản không còn bán trên thị trường nữa. Mình mở cậu nghe nhé.”
Khương Vũ vui vẻ đồng ý chiều thứ 7 được nghỉ đến nhà Bộ Hi.
Hai người đứng bên cửa sổ sát đất, Bộ Hi ghé tai Khương Vũ nói nhỏ: “Nhưng mẹ mình… không muốn sống chung với bà ngoại nữa rồi, nên mình vừa về nước là bà ấy như chạy thoát thân vậy, vội vàng chuyển ra ngoài. Thôi, không nói chuyện nhàm chán này nữa, cậu mau ăn bánh đi.”
Trên bàn có đủ các loại bánh ngọt, tạo hình cực dễ thương, nhìn từ xa đã khiến người ta thèm nhỏ dãi.
Cô ngạc nhiên nói với Bộ Hi: “Nhà cậu cho phép cậu ăn nhiều đồ ngọt vậy à?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


