Biên tập: Huyền
Hiệu đính: Xiaoxin
Khương Vũ về lại phòng của mình, nằm trên chiếc giường rộng lớn trống vắng, nhìn trần nhà mà ngẩn người.
Lúc trước, trong các nhiệm vụ ủy thác cô cũng có vài lần lỡ lời về kiếp trước kiếp này, nhưng người ủy thác không tin. Họ cho rằng cô đang nói nhăng nói cuội.
Khi đó app [Đã biết] không trừng phạt cô.
Hàng trăm suy nghĩ mà vẫn không lý giải được, Khương Vũ dứt khoát không thèm nghĩ nữa, không cho nói thì không nói. Vốn dĩ cô cũng không cần phải nói chuyện kiếp trước với Cừu Lệ.
Khương Vũ cố gắng hết sức thuyết phục bản thân, quá khứ đều đã qua rồi, cô phải sống cho hiện tại.
Nếu đã thay đổi một cơ thể mới, vậy thì ký ức cũng không nên dừng lại ở một đời chỉ toàn là áp bức và lăng nhục kinh khủng.
Vốn dĩ đêm nay là một đêm quan trọng của Cừu Lệ và cô, thế nhưng đã bị hủy diệt bởi những kí ức tồi tệ đó.
Khương Vũ quyết định không nghĩ nhiều nữa, mang theo cơn buồn ngủ tiến vào mộng đẹp.
***
Sau khi lười biếng ngủ một giấc, khi tỉnh dậy đã là buổi chiều, cô rửa mặt chải tóc một lúc, trang điểm cho đẹp vì buổi tối phải đến buổi biểu diễn của Trình Dã.
Sắp gặp được bố ruột của mình rồi, Khương Vũ có hơi phấn khích quá mức.
Cô chuẩn bị riêng cho mình một chiếc váy, ngay cả giày cũng dùng khăn giấy chấm nước lau cho sạch.
Lúc ra khỏi phòng, cô đã nhìn thấy Cừu Lệ đang đứng chờ rất lâu ở cạnh hành lang.
Anh mặc áo sơ mi trắng tinh tươm, có lẽ là bởi vì rất ít khi mặc quần áo kiểu như vậy nên khí chất lỗi lạc hơi khác với lúc trước.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


