Biên tập: Huyền
Hiệu đính: Xiaoxin
Trước cửa phòng bao 360 độ toàn cảnh, quản lý vừa cúi đầu xin lỗi vừa giải thích mọi chuyện với Khương Vũ và Cừu Lệ.
“Chủ tịch của Thụy Hải là khách quen của chúng tôi ở đây. Tối nay ông ấy dẫn khách quan trọng đến dùng bữa nên nếu quý khách đồng ý nhường lại phòng 360 độ toàn cảnh, ông ấy sẽ chịu toàn bộ chi phí của quý khách tối nay. Quý khách xem có thể châm chước một chút không.”
Khương Vũ còn chưa trả lời, Cừu Lệ đã từ chối thẳng: “Chúng tôi không muốn.”
“Này…”
Anh ta trở lại khu chờ dành cho khách VIP, nói với Lục Mãnh – chủ tịch công ty giải trí Thụy Hải: “Hai vị khách đó thực sự không muốn đổi. Tổng giám đốc Lục, ông xem… phòng khác của chúng tôi cũng tốt lắm.”
“Rõ ràng là mời ăn mà cũng không bằng lòng à? Sao lại có chuyện này được.” Lục Mãnh là người cộc cằn, tức tối nói: “Tôi tự đi nói với bọn họ, tôi vẫn không tin!”
Tạ Uyên ngăn cản ông ta, “Thôi, quân tử thì không cướp đồ của người khác, phòng khác cũng được, tôi không để ý tới những thứ này lắm.”
Ông ta là người rất hiểu cảm giác mà khi còn trẻ bị người khác dùng tiền chỉ tay năm ngón xua đuổi phải khó chịu thế nào. Âu cũng do đã từng trải qua cảnh cơ hàn, nghèo khó nên ông ta không muốn xúc phạm người khác như vậy.
Lục Mãnh vội vàng nói: “Tổng giám đốc Tạ, ông không biết đâu. Đặc sắc nhất của nhà hàng này là phòng 360 độ toàn cảnh, phòng khác chênh lệch nhiều lắm. Nếu chưa dùng bữa trong phòng này thì như chưa đến nhà hàng Ono.”
Tạ Uyên ung dung ngồi trên sô pha của phòng chờ dành cho khách VIP: “Vậy thì chờ họ ăn xong.”
“Cái này…”
Tổng giám đốc Lục thấy Tạ Uyên đã hạ quyết tâm, ông ta không còn cách nào khác, đành phải ngồi bên cạnh với Tạ Uyên: “Tổng giám đốc Tạ, ý của ông là?”
Tạ Uyên uống một ngụm trà, “Ông đã nói không thể bỏ lỡ, nếu tốt thì đáng giá để chờ đợi.”
“Như vậy thì không được chu đáo.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


