Khương Vũ mặc tạp dề, đi ra từ nhà bếp, trên tay bưng dĩa thịt xào rêu tỏi thơm phức mới vừa được hâm lại.
“Mẹ thật không có thành ý mà. Mời khách lại không nói sớm, con nấu đồ ăn xong cả rồi.”
“Mẹ còn có lộc ăn của con gái mẹ nấu nữa sao!” Khương Mạn Y đặt túi xuống, nhìn đồ ăn trên bàn. Bà khen ngợi: “Tay nghề tốt đấy.”
Khương Vũ bước tới, ngồi xuống bên cạnh rồi bóp vai cho bà: “Mẹ, những năm qua mẹ đã cực khổ rồi. Con đã lớn rồi, về sau để con chăm sóc cho mẹ.”
“Thôi, không cần con chăm sóc cho mẹ. Chỉ cần con không làm mẹ lo lắng là được rồi.”
Khương Mạn Y cầm đũa, đang tính gắp một miếng thịt kho tàu thì Khương Vũ lén mở tivi. Trên tivi đang chiếu lại liveshow kỷ niệm 15 năm ca hát của Trình Dã vào những năm trước.
Nghe thấy giọng hát của người đó, vẻ mặt Khương Vũ thoáng không được tự nhiên: “Sao lại mở cái này?”
“Mở đại thôi.”
Khương Mạn Y cầm điều khiển tivi: “Để mẹ chuyển sang phim truyền hình.”
“Không cần đâu ạ.” Khương Vũ giành lấy điều khiển: “Chú Trình Dã ngầu bá cháy, con hâm mộ chú ấy từ lâu rồi.”
Khương Mạn Y cũng không miễn cưỡng. Bà vào lại trong ăn cơm một mình.
Liveshow của Trình Dã vô cùng náo nhiệt. Ông ta có rất nhiều fan hâm mộ. Dù là nụ cười, giọng hát hay là cử chỉ thì đều có thể khiến những khán giả bên dưới reo hò. Ông ta là điển hình của kiểu người biết khuấy động bầu không khí.
Khương Vũ hỏi bâng quơ: “Mẹ, mẹ cảm thấy Trình Dã thế nào?”
Khương Mạn Y hỏi lại: “Thế nào là thế nào?”
“Chắc đây là lứa ca sĩ thuộc thế hệ của mẹ, mẹ có thích chú ấy không?” Khương Vũ quan sát nét mặt của bà: “Ý con là thích nghe chú ấy hát không?”
“Mẹ không nghe nhiều lắm.”
Khương Mạn Y cầm đũa đảo cơm trong chén, trong lòng hơi phiền muộn.
“Con nhớ trước kia mẹ cũng rất thích hát. Mỗi lần đi KTV mẹ đều giành micro.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


