Vào mùng 4 Tết, Esmesralda gửi thư tập huấn đến từng học sinh.
Họ nhân dịp nửa tháng cuối kỳ nghỉ Đông để tổ chức tập huấn cho học sinh.
Đồng thời cũng giúp các bạn thích ứng được với sinh hoạt ở Esmeralda.
Khương Mạn Y thu xếp hành lý cho Khương Vũ rồi đưa cô đến trước cửa Trung tâm Nghệ thuật Esmeralda.
Esmeralda nằm ở phía Đông Bắc ngoại thành thành phố công nghệ của Bắc thành.
Khuôn viên rộng lớn, môi trường xung quang thoáng đãng.
Không những vậy, khu vực này còn có con đường xanh, công viên, con sông nhân tạo và đài phun nước.
Quanh khu vực này không có nhiều nhà vì giá cả nơi đây cao chót vót và bản thân nó cũng là nơi tấc đất tấc vàng.
Khương Mạn Y đưa hành lý cho Khưởng Vũ rồi cẩn thận sửa lại cổ áo và khăn quàng cổ của cô.
Bà vừa thấp thỏm vừa dặn dò cô: “Có chuyện gì thì cũng phải gọi cho mẹ biết.
Ai ăn hiếp con, cứ nói cho mẹ, mẹ xử nó giúp con! Còn nữa, nếu hết tiền thì cũng phải nói.
Các bạn có cái gì thì con cũng phải có.”
Mặc dù Khương Mạn không dư dả tiền bạc, của cải gì mấy nhưng bà chưa bao giờ phải để cho Khương Vũ phải chịu thua thiệt về khoản ăn mặc cả.
Dù Khương Vũ không phải là con ruột của bà nhưng Khương Mạn Y vẫn không muốn để cô phải thiệt thòi.
Bà muốn dốc hết toàn bộ mọi điều mà mình có để dành cho cô mọi thứ tốt nhất.
Khương Vũ lắc lắc Khương Mạn Y: “Không sao đâu mẹ.
Con chỉ đi có nửa tháng, là mất có 2 tuần thôi.
Nếu sau này con đỗ đại học mà mẹ cứ phấp phỏng như vậy, chắc là phải đi học với con luôn mất.”
Khương Mạn Y lại không lo lắng chút nào về chuyện này, “Ngay cả Esmeralda con cũng vào rồi thì đại học Bắc thành có bao xa chứ.”
“Chắc gì con đã vào được đại học Bắc thành.
Đại học hàng đầu đó.
Nên mẹ đừng vui mừng quá sớm.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


