Nhà Tạ Uyên là căn hộ duplex có diện tích hơn trăm mét vuông nằm trong khu dân cư “Vụ Đinh”, phòng khách thông thoáng, sáng sủa.
Nội thất được bày trí đơn giản, trang nhã.
Tạ Uyên mặc áo len cổ lọ màu trắng giản dị.
Trông ông ta khác hẳn với phong cách áo vest giày da thường ngày.
Ông ta đưa Khương Vũ tham quan tất cả các phòng trong nhà.
Cùng lúc đó, ông ta mở máy hát đĩa than bản nhạc Hồ thiên nga của Tchaikovsky.
“Chú Tạ, nhà của chú to và đẹp quá.”
“Cháu thích là được rồi.” Tạ Uyên dẫn cô đến phòng đọc sách, chỉ vào kệ sách được đặt gọn ở phía trước, “Trên giá có rất nhiều sách về ba-lê, cháu thích cuốn nào thì cứ lấy.
Chú vào nhà bếp để chuẩn bị bữa tối.”
“Chú Tạ, cần cháu giúp một tay không ạ?”
“Không cần, cháu không cần làm những việc này đâu.”
Sau khi Tạ Uyên ra khỏi phòng, Khương Vũ nhìn vào giá sách đầy sách.
Những cuốn sách này đã xuất hiện những vệt ố vàng, nhưng chúng lại được giữ gìn rất cẩn thận.
Khương Vũ tiện tay mở ra một quyển sách tiếng Anh có tựa đề là “Nguồn gốc về sự lãng mạn của ba-lê”.
Cô lật thử vài trang thì thấy trong sách có rất nhiều ghi chú được ghi lại, nét chữ xinh xắn viết ở góc trang.
Có vẻ là chữ của con gái.
Khương Vũ lại lật vài tờ thì nhìn thấy một tấm hình cũ kỹ.
Trong hình là một đôi tình nhân đang đứng trên đường ray xe lửa, xa xa là dãy núi Thương Sơn.
Hai người họ đúng là đã có một quãng thời gian yêu đương đầy ngọt ngào.
Trong lòng Khương Vũ cũng cảm thấy ấm áp khi nhìn thấy đôi tình nhân trong ảnh hạnh phúc.
Nhưng đồng thời cô cũng thấy buồn cho họ.
Âm dương cách biệt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


