Biên tập: Sunny
Hiệu đính: Xiaoxin
Khương Vũ rón rén bước chân trên những bậc thang, nhẹ chân đi xuống tầng.
Trong phòng bếp, Tạ Uyên găm con dao phay sắc bén trên thớt, sau đó lấy nước nước nóng làm ấm hai gói sữa bò, rồi lại quay sang nướng bánh mì.
“Bố, bố đã về rồi ạ?” Cô gái nhỏ ghé vào tủ bát bên cạnh bàn nở nụ cười với ông.
Mái tóc dài đen nhánh của cô rủ xuống nơi đầu vai, làn da có vẻ hơi tái nhợt.
Tạ Uyên đưa tay nhéo gương mặt cô rồi hỏi: “Làm sao mà sắc mặt con không được tốt vậy, mấy ngày nay con ăn cái gì?”
“Cơm hộp ạ.”
“…”
“Cũng đã hai mấy tuổi đầu rồi mà vẫn không biết tự nấu cơm.” Tạ Uyên vừa nướng bánh mì vừa càu nhàu: “Còn muốn bố phải tới chăm sóc con à.”
“Con sẽ tự chăm sóc mình.”
“Tự chăm sóc mình mà ngày nào cũng ăn đồ ăn ở ngoài?”
“Hồi đó mẹ không cho con học nấu cơm mà, mẹ nói nhiệm vụ của con là học cho thật giỏi, không phải làm việc nhà.”
Tuy rằng bề ngoài Tạ Uyên tỏ ra bất mãn nhưng trong lòng ông phải thầm cảm ơn với Khương Mạn Y.
Trước đây, điều kiện kinh tế của bà ấy thiếu thốn nhưng cho dù như vậy bà ấy cũng không để cho Khương Vũ phải chịu thiệt thòi.
Không bắt con bé phải làm việc nhà, đưa con bé tới trường tư học rồi còn học cả ba lê nữa.
Bà ấy đối xử với Khương Vũ có lẽ còn tốt hơn con gái ruột của mình.
“Sau này con phải đối xử tốt với mẹ con đấy.”
“Đây là chuyện đương nhiên rồi ạ.”
Khương Vũ thấy thái độ Tạ Uyên hoà hoãn, cô dè dặt nói: “Bố, kết quả thi nghiên cứu sinh đã có, anh ấy thi…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


