Biên tập: Rong Biển
Hiệu đính: Xiaoxin
Chẳng mất bao lâu thì radar ‘hung thần đại dương’ đã gửi tín hiệu nhắc nhở có thuyền không rõ nguồn gốc đang tiếp cận.
Hoắc Thương Lâm căng thẳng đứng bên mép thuyền, dùng kính viễn vọng ban đêm quan sát mặt biển. Trên mặt biển có vài chiếc ca nô của cảnh sát biển đang phóng vun vút về phía bọn họ.
Vì đây là vùng biên giới biển nên có cảnh sát tới kiểm tra cũng là chuyện thường. Tất cả đều trong kế hoạch của Hoắc Thương Lâm.
Anh ta vỗ vai Cừu Lệ: “Đến lượt cậu biểu hiện.”
Radar ngừng kêu. Hai người mặc đồng phục tuần tra đêm đi lên thuyền, dò hỏi: “Làm gì đấy?”
Hoắc Thương Lâm chỉ vào cần câu ở đầu thuyền, cười bảo: “Đi qua giếng dầu câu cá thôi.”
Cảnh sát biển rọi đèn pin vào người anh ta, thấy anh ta mặc đồ vest trắng phau, trông rất sang trọng: “Nhìn anh không giống ngư dân. Thuyền này cũng không giống thuyền đánh cá.”
“Tôi chỉ là một người thích câu cá, không câu được cá cũng không sao, thú vui thôi mà.”
“Phía trước là vùng biển quốc tế, đi xa như vậy chỉ để câu cá à?”
“Đúng thế, nghe nói vùng này có thể câu được loại cá hiếm.”
Một hỏi một đáp, có thể nhận thấy Hoặc Thương Lâm đã chuẩn bị kế sách đối phó từ lâu.
Cảnh sát biển cũng biết đúng là có mấy tên công tử nhà giàu thích tiêu tiền để thuê người ra khơi, mặc dù không chuyên nghiệp nhưng cũng không phạm pháp.
“Có giấy phép ra khơi không?”
“Không phiền không phiền, cứ thoải mái kiểm tra.”
Hoắc Thường Lâm nói rồi liếc mắt ra hiệu với Cừu Lệ.
Cừu Lệ đi theo hai anh cảnh sát, kiểm tra khắp con thuyền có diện tích vừa phải. Phía boong tàu không có vấn đề gì, chỉ có khoang đáy đã bị khóa lại.
“Phía dưới có gì?”
Cừu Lê nhẹ giọng nói: “Chỉ là chút cá đánh bắt ven biển. Dù đã đông lạnh lại nhưng khó tránh khỏi mùi tanh bốc lên, chúng tôi đành phải khóa cửa khoang lại. Hai anh không ngửi thấy gì à, mùi cá biển nồng thế cơ mà.”
Một anh cảnh sát biển khịt mũi: “Đúng là có mùi thật.”
“Cá của mấy người có phải hỏng rồi không vậy, thối quá.” Một anh cảnh sát biển khác phe phẩy tay trước mũi, muốn xua tan đi cái mùi thúi đục: “Buồn nôn chết mất.”
Các thuyền viên quay qua nhìn nhau, trong lòng không ngừng phục Cừu Lệ sát đất.
Cừu Lê: “Hai anh còn muốn xuống đó xem không?”
“Cái này…”
Thuyền viên vây trước cửa khoang đáy, lòng đầy căng thẳng, căng thẳng nhìn hai người, mồm năm miệng mười nói: “Không cần xem đâu, đứng đây còn ngửi thấy mùi. Bên dưới chỉ có đống cá thúi.”
“Đúng vậy, đúng vậy. Không cần xem đâu anh cảnh sát.”
Hai anh cảnh sát biển nhìn nhau nói: “Vẫn nên xuống dưới xem sao.”
Dù gì cũng đã trễ thế này mà chỉ có một chiếc thuyền lẻ loi đi ra vùng biển quốc tế đánh bắt cá, khiến người khác không khỏi nghi ngờ.
“Có thể.” Cừu Lệ quay đầu nhìn Hoắc Thương Lâm: “Ông chủ Hoắc, chìa khóa đâu?”
Trong lòng Hoắc Thương Lâm mắng Cừu Lệ thậm tệ, rõ ràng anh có thể giải quyết hai tên kia ngoài khoang thuyền, vậy mà còn muốn vào khoang đáy. Hàng của anh ta để trong đó, cửa vừa mở là trò hay lộ hết cả rồi!
Cừu Lệ thấp giọng bảo: “Ông chủ Hoắc, người nhà vẫn đang đợi tôi về, phiền anh tranh thủ thời gian, nhanh chóng kết thúc công việc.”
Khóe mắt Hoắc Thương Lâm giật giật, chậm rãi lấy chìa khóa từ túi ra.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


