Biên tập: Rong Biển
Hiệu đính: Xiaoxin
Trong căn phòng ở tầng cao nhất của nhà hàng Hải Thiên, Cừu Lệ gặp được Hoắc Thương Lâm.
Hoắc Thương Lâm khoảng chừng 30 tuổi, mặc bộ vest màu trắng, thắt chiếc cà vạt lòe loẹt. Thân hình anh ta khá cường tráng, cơ bắp ẩn nấp dưới lớp quần áo.
Bên tay phải đeo ba chiếc nhẫn bạc, trong đó còn có một chiếc hình như vương vệt máu.
“Anh Hoắc, đây là người tôi đã nói với anh.” Lê Dương Huy bắt đầu giới thiệu: “Anh đừng thấy Cừu Lệ chỉ là sinh viên mà nghi ngờ năng lực, thật ra cậu ấy rất giỏi. Như vậy đi, tôi giao cậu ta lại cho anh. Trên đời này, không có chuyện mà cậu ấy không giải quyết được.”
Hoặc Thương Lâm vuốt ve chiếc nhẫn bạc trên tay, ánh mắt sắc lạnh nhìn Cừu Lệ: “Trước kia chính là thằng nhóc này đã bôi xấu thanh danh của em họ tôi. Khiến nó không thể tốt nghiệp cấp 3, buộc phải nghỉ học.”
Cừu Lệ nhớ ra rồi, hèn gì anh thấy anh ta rất quen. Cái cảm giác chán ghét này giống hệt với Hoắc Thành lúc đó.
Lê Dương Huy phát hiện cả hai có quen biết, hơi bất ngờ nói: “Anh Hoắc, anh biết cậu ấy ư?”
“Cậu ta là bạn học của em họ tôi, cũng xem như quen biết.” Hoắc Thương Lâm dựa người vào ghế sô pha, đốt điếu thuốc.
“Vậy thì dễ rồi!” Khuôn mặt Lê Dương Huy tràn đầy ý cười: “Quả nhiên dù có đi đến cuối chân trời cũng gặp lại nhau. Hai người có duyên như vậy, thế hợp tác của chúng ta…”
“Cậu ta cướp bạn gái của em tôi.” Giọng nói Hoắc Thương Lâm lạnh lùng: “Làm em tôi phải tạm nghỉ học.”
“À, chuyện này…”
“Không có cướp.” Đầu ngón tay Cừu Lệ chạm vào tách trà, lạnh lùng nói: “Vốn dĩ là người của tôi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


