“Anh cảnh sát, xin anh đấy, nhất định hôm nay phải tìm ra con của tôi. Sức khỏe nó không tốt, đầu óc cũng kém, một mình ở bên ngoài…”
Cửa phòng thẩm vấn nửa mở nửa đóng, bên trong truyền ra một tiếng gào khóc thảm thiết. Có vẻ như cuộc thẩm vấn đã kết thúc, cảnh sát phụ trách vốn định mở cửa đi ra nhưng lại bị người bên trong chặn lại cầu xin.
Triệu Vũ Hạm hơi tò mò, định bước lên liếc nhìn thì đột nhiên một cánh cửa phòng thẩm vấn khác cũng mở ra, 1 nam 1 nữ lần lượt bước ra. Hai người vừa nhìn thấy Lý Trạch Phân đã lập tức chào hỏi.
“Chỉ…”
“A, em gái Chỉ!” Giọng nói của Trương Trác Bân át đi Chu Hiểu Lệ phía sau.
Chu Hiểu Lệ bị cách xưng hô thoải mái này làm sửng sốt hồi lâu, sau đó mới sửa lại được câu vấn an lúc nãy chưa nói xong: “Trạch Phân.” Lần đầu gọi tên của Lý Trạch Phân, có cảm giác hơi khó đọc.
“Anh Trương, Hiểu Lệ.” Lý Trạch Phân chào rất trôi chảy.
“Pháp y Triệu cũng đến à,” Lúc này Trương Trác Bân mới nhìn thấy Triệu Vũ Hạm đứng một bên, “Là tài liệu lúc trước cần đúng không?” Anh ta chỉ vào túi tài liệu cô ta đang kẹp trong tay.
“Đúng vậy. Nếu cảnh sát Trương đã ở đây thì tôi cũng không vào văn phòng nữa, đưa cho anh luôn vậy.” Triệu Vũ Hạm đưa túi tài liệu tới.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)