Dưới sự thúc giục của vụ án Anthony, Lý Trạch Phân đã lên kế hoạch để mình về đơn vị sau nửa tháng nữa. Nhưng vì kết quả giám định tâm thần của Cục điều tra vẫn chưa có nên cô không thể quay về tiền tuyến được, đành phải tạm thời lấy thân phận bác sĩ pháp y ở Trung tâm Giám định Tư pháp với Triệu Vũ Hạm và những người khác.
Đúng lúc Triệu Vũ Hạm cũng là pháp y phụ trách vụ án trong tay đội điều tra đặc biệt, Lý Trạch Phân có thể thông qua cô ta để nắm được một ít về tình hình điều tra. Quan hệ giữa cô ta và Lý Trạch Phân cũng không tệ, trong mắt cô ta Lý Trạch Phân sớm muộn gì cũng là người thuộc về đội điều tra đặc biệt, vì thế dưới lời dò hỏi của Lý Trạch Phân, cô ta căn bản không đề phòng gì mà cứ biết gì nói đó.
Sau khi điều tra, vết thương trên mu bàn tay của Phạm Phù, một bệnh nhân Alzheimer và Chung Nghịch — người đàn ông trung niên dưới bánh xe của Chu Hiểu Lệ đều là cùng bị một loại dao gây ra. Theo mô hình mô phỏng dựa trên vết thương thì rất có thể đây là một con dao rọc giấy. Dường như hung thủ đã bẻ gãy và thay lưỡi mỗi lần gây án, nhưng cảnh sát không thể tìm thấy lưỡi dao ở hiện trường vụ án. Triệu Vũ Hạm đã thử thông qua vết thương để tìm ra lưỡi dao cũ, dùng manh mối này để tìm ra nhãn hiệu dao rọc giấy, nhưng cuối cùng vẫn bị lùi bước trước hơn 1000 nhà sản xuất trong và ngoài nước.
Mặc dù không thu nhỏ được phạm vi nghi phạm thông qua vết thương đặc biệt này, nhưng ít nhất cũng có thể gộp 3 vụ án này lại với nhau. Đồng thời Trung tâm Giám định cũng bắt đầu sàng lọc lại các báo cáo nghiệm thi trong vòng 5 năm nay ở Trường An, thậm chí còn soát luôn cả giấy báo tử của bệnh viện, để xem có tìm được trường hợp tử vong nào có vết thương này mà trước đó đã bị bỏ sót không.
Lý Trạch Phân đã chủ động xin nhận công việc vô ích này. Cô vừa mới khỏi bệnh, nếu lỡ lên bàn giải phẫu rồi trở bệnh lại thì không hay nên mấy người ở khoa Pháp y đều vui vẻ giao nhiệm vụ này cho cô, ít ra nó cũng không cần dùng nhiều thể lực.
Phải mất gần 1 tuần thì Lý Trạch Phân mới tìm ra được thêm 13 trường hợp nữa có vết thương giống với trong vụ án. Nguyên nhân tử vong có đủ từ chết đuối đến té lầu, về cơ bản đều là những cái chết phổ biến. Đàn ông, phụ nữ, già trẻ đều có cả, chỉ có một điểm chung duy nhất là đa số họ đều có những khuyết tật về mặt sinh lý, trí tuệ hoặc thể chất, bẩm sinh hoặc sau này mắc phải. Giống như bệnh Alzheimer của Phạm Phù và chứng liệt nửa người của Chung Nghịch vậy.
Ngay khi vụ án này bị truyền ra, cả Đường Quốc đã bị náo loạn không ít. Đường Quốc vốn là một đất nước có chế độ đãi ngộ người tàn tật không quá cao, có lẽ vì ở đây nhân khẩu có mật độ rất lớn, căn bản không nhìn thấy được nhiều người tàn tật đi ngoài đường. Rất nhiều chỗ công cộng còn cấm mang chó mèo theo, kể cả chó dẫn đường.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
