“Chúng tôi đã liên hệ với cảnh sát địa phương để kiểm tra xem video giám sát các tuyến xe buýt gần đó, nhưng không thấy bóng dáng của cha nuôi Phạm Xương, Phạm Phù. Thành phố đó không có tàu điện ngầm, theo tình hình sức khỏe và tuổi tác của Phạm Phù thì có thể loại trừ xe đạp thuê, xe điện các thứ. Vì thế chỉ còn có thể là xe riêng thôi. Nhưng 2 người già không có xe, cũng không có bằng lái xe.”
Lý Trạch Phân: “Vậy là có người chở ông ta đi sao?”
Lan Khâm khẽ gật đầu: “Khu rừng đó là một điểm du lịch vừa được địa phương quy hoạch, vẫn đang trong quá trình khai thác, nửa bên phía Bắc đã được sửa chữa gần xong rồi, nhà vệ sinh công cộng và các phương tiện giao thông cũng đã được kiến thiết xong. Nhưng nửa bên phía Nam nơi phát hiện thi thể thì vẫn còn nguyên trạng, núi rác chưa được xử lý, xe không thể nào đi vào chỗ đó được. Vì thế có thể người đó đã đi bộ đến phía Nam.”
“Vì sau khi ông cụ mất tích, cảnh sát và tổ chức phúc lợi đã lần lượt tìm kiếm nhiều lần ở mặt phía Nam nên phần lớn vết tích đều đã bị phá hủy rồi,” Mao Lệ nói thêm, “Nhân viên kỹ thuật địa phương không tìm ra dấu bánh xe của nghi phạm — không biết Phạm Phù có thật sự bị giết hay không nữa.”
“Thật ra cho dù có xác định được người đưa ông ta lên núi, tìm được người đó, thành công đưa đi giám định,” Phùng Dịch Hoằng khẽ dựa vào lưng ghế, khẽ nói, “Có phải là “mưu sát” hay không vẫn còn phải lên tòa tranh luận. Dù sao theo những manh mối hiện tại thì có thể nói hắn đưa ông cụ lên núi, sau đó để Phạm Phù tự sinh tự diệt, hắn không làm gì khác là được rồi. Là Phạm Phù không xuống núi được, không cầu cứu được, cảnh sát với tình nguyện viên không tìm được ông ta kịp thôi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

