“Tự kỷ ư?” Lý Tổ Ngọc thả quân cờ vây màu trắng vào hộp.
Vì giữa hai mẹ con Lý Tổ Ngọc và Lý Trạch Phân thường không có chuyện gì để nói được, để tránh không khí lúng túng nên trong 1 tháng nay, hai người đều dành thời gian để làm những hoạt động tu dưỡng chung của hoàng thất. Ví dụ như là kỳ trong cầm kỳ thi họa — cờ vây.
“Ừm.” Lý Trạch Phân cũng tạm đặt quân đen trong tay mình xuống.
(*) Time window: Khoảng thời gian mà một hoạt động có thể hoặc phải diễn ra.
“Ví dụ như thuốc của mẹ, nó có thể ngăn các protein gấp cuộn liên quan đến bệnh Alzheimer, nhưng cũng chỉ có thể ngăn các protein này không tổn thương tổ chức thần kinh thôi. Trước khi phát hiện ra bệnh trạng, những chỗ bị tổn thương căn bản không còn cách nào chữa trị được nữa. Đáng tiếc là chứng tự kỷ cũng giống với bệnh Alzheimer, sự phát triển thần kinh không có gì bất thường ở một mức độ nhất định, hoặc các dây thần kinh không bị tổn thương ở một mức độ nhất định, không có triệu chứng rõ ràng về thể chất, chờ đến khi phát hiện ra thì tình trạng tổn thương đã nghiêm trọng đến mức không thể nào thay đổi được rồi.”
“Trừ những người rảnh rỗi đi kiểm tra gen và tình cờ phát hiện ra mình mắc bệnh do đột biến gen thì hầu hết các trường hợp phát hiện bệnh rồi đến bệnh viện đã quá muộn rồi. Chuyện này giống như lốp xe bị mài mòn nhưng nhìn bình thường sẽ không nhận ra, chờ đến khi nó bị thủng mới phát hiện nó có vấn đề.”
Lý Tổ Ngọc thở dài, “Đây là lý do mà mẹ không được trao giải Nobel đấy. Nói cho cùng thì mô tả thuốc vô cùng kỳ diệu, gì mà “Làm cho bệnh Alzheimer biến mất” cũng chỉ là mánh lới quảng cáo thôi, thuốc nào chỉ là phương án cuối cùng.”
“Ừm…” Lý Trạch Phân nhìn chằm chằm vào bàn cờ, không biết đang suy nghĩ gì.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
