Trong những ngày nghỉ lễ, tuy nói rằng những cơ quan cốt lõi của chính phủ như Cục điều tra đều có đủ nhân sự túc trực để duy trì hoạt động bình thường, nhưng tốc độ làm việc của các phòng vẫn chậm hơn ngày thường một chút.
Vì đội điều tra đặc biệt đã nhận được báo án vào buổi sáng nên Lý Trạch Phân và Lan Khâm phải chạy tới chạy lui, gọi điện ngược xuôi đến tận 7 giờ mới thu thập được gần đủ tài liệu về những vụ việc liên quan đến những dãy số.
Nhất là bên đội cảnh sát giao thông, người dân Đường Quốc có thói quen tụ tập vào các ngày nghỉ lễ, đường cao tốc ở Trường An đều chật như nêm, ở cầu Kinh Thành còn xảy ra một vụ tông đuôi xe liên hoàn. Đội cảnh sát giao thông bận tối mặt tối mày, ngay cả cảnh lực dự trữ trong văn phòng cũng phải ra trận.
Lý Trạch Phân đã gọi điện thoại nội bộ nhiều lần, nhưng lần nào cũng chỉ nhận được câu trả lời là “Chờ một chút”, chờ mãi cũng không có sau đó nữa. Cuối cùng vẫn là Lan Khâm vận dụng mối quan hệ cá nhân của mình, trực tiếp lấy điện thoại di động ra gọi cho đội phó đội cảnh sát giao thông, thành công lấy được tài liệu.
Sau khi so sánh tài liệu, bài đăng, miêu tả của Tư Đồ Địch và video được cung cấp với nhau, Lan Khâm không khỏi nổi hết cả da gà.
Trước mắt có tổng cộng 5 dãy số được kẻ nặc danh kia đăng lên. Sau khi giải các con số theo phương pháp của Tư Đồ Địch cung cấp, khoảng thời gian tương ứng ứng là từ tháng 6 năm ngoái đến tháng 12 năm nay, các vị trí tương ứng với kinh độ và vĩ độ đều trải dài qua mấy khu lớn ở thành phố Trường An.
Đối với bản thân những vụ án này, nếu như không có dãy số kia thì cảnh sát căn bản không tài nào nghi ngờ được. Vì chúng thật sự quá đỗi bình thường, quá hợp logic, dù cho có đứng ở góc độ “hình sự” mà xem xét thì Lan Khâm cũng không nghĩ được hung thủ đã làm thế nào để thiết kế ra được một cách thức phạm tội tự nhiên đến thế.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
