Bên con đường nhỏ sau nhà sách Hoàng Gia có một tòa nhà, đúng hơn là đã rất cũ kỹ. Dùng khoa học mà phán đoán thì việc một mảnh kính vỡ bị rơi dưới tốc độ gió hôm nay cũng không phải là không thể. Còn Lý Trạch Phân thì xui xẻo xuất hiện ở đó, xuýt chút nữa đã bị thứ từ trên trời rơi xuống cắt thành 2 mảnh, có thể nói đơn giản là ra ngoài mà không xem ngày giờ.
Nhưng trực giác mách bảo cô rằng chuyện này không phải trùng hợp. Cảm giác khác thường trước khi chuyện đó xảy ra, sau đó lại là một màn rượt đuổi với bóng người không rõ nam nữ cao thấp mập ốm kia.
Đột nhiên, một bóng đen xuất hiện trong tầm mắt cô, Lý Trạch Phân không hề nghĩ ngợi trực tiếp xoay người, ấn mạnh người đó vào tường.
Kết quả còn chưa kịp nhìn rõ đã nghe thấy giọng nói quen thuộc: “Đệch!”
“… Bạn học Lan.”
Lý Trạch Phân hậm hực mà thả lỏng tay. Vì vừa rượt đuổi với tên kia không lâu nên giọng nói của cô hơi khàn, nghe rất áy náy, còn trong lòng có thật sự áy náy không thì không ai biết được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

