Lý Trạch Phân mở điện thoại lên sau tròn 30 tiếng tắt máy.
Màn hình khởi động vừa kết thúc đã có một cuộc gọi đến. Nhìn tên người gọi đến, Lý Trạch Phân do dự một lúc lâu, cho đến khi cuộc gọi sắp tự động tắt máy thì cô mới ấn nút nhận.
“Ôi trời, cuối cùng em cũng nhận điện thoại rồi.”
“… Anh.” Lý Trạch Phân cắn môi một cái.
“Em làm bọn anh sợ chết khiếp đấy biết không? Xuýt chút anh đã nghĩ em lại… Ầy, nếu không phải Hàm Tinh khẳng định em không có chuyện gì thì anh và dì nhỏ đã sớm vượt qua đám phóng viên bu ngoài Cung để đến Trường An tìm em rồi.”
“… Em xin lỗi, đã gây rắc rối cho mọi người rồi.” Giọng của Lý Trạch Phân rất nhỏ.
“Phiền toái gì chứ, anh đã nói rồi, nếu em làm thì trời có sập anh cũng sẽ đỡ giúp em. Huống hồ em không làm gì sai hết, chuyện này đáng lẽ phải làm từ mười mấy năm trước rồi, vì cái gọi là “mặt mũi” của cha anh mà ép đến tận bây giờ. Nếu lúc đó tra xét ngay lập tức thì thứ đồ bỏ Paradise đó đã bị bóp chết trong lồng rồi. Nói cho cùng thì là bọn anh phải xin lỗi em và rất nhiều nạn nhân khác nữa mới đúng.”
“…” Lý Trạch Phân cúi đầu nhìn lòng bàn tay mình, không đáp lại.
Nghe được câu trả lời của Lý Trạch Phân, Lý Trạch Thâm cuối cùng cũng thở phào, giọng điệu cũng dịu lại một chút: “Được rồi. Em yên tâm, lần này đã ầm ĩ đến mức chuột chạy qua đường* rồi, Cao Kiển kia không còn đường nào chui vào đâu, hai chữ “mặt mũi” cũng bị ném sạch sẽ rồi, nếu tôn thất nào giúp hắn thì chắc chắn đầu óc có vấn đề rồi. Theo như anh biết thì chuyện này đã kinh động đến cả Hoàng nãi nãi rồi, lão nhân gia đã hạ chiếu. Giờ phút này tất cả mọi người đều đứng ở phe của em.”
(*) Câu gốc là “Chuột chạy qua đường, mọi người kêu nhau đánh” ý chỉ mọi người ai cũng căm hận cái xấu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



