Không có.
Có lẽ vì sự tâm linh tương thông chết tiệt giữa mẹ và con, Lý Tổ Ngọc chỉ phun ra một câu không đầu không đuôi như thế mà Lý Trạch Phân cũng có thể hiểu được ý của bà ta – Bà ta đang trả lời tin nhắn WeChat ngày trước.
Lý Trạch Phân đột nhiên thấy hơi nực cười. Cô phát hiện mình cũng giống như hạt gạo trong bát cơm vậy, chỉ có thể mặc cho con người nấu chín rồi ăn mất, tình cờ dính được vào chiếc đũa đã vọng tưởng mình có cơ hội thay đổi số mệnh, ai ngờ chỉ là chuyển từ trong bát vào dạ dày mà thôi, nấu chín rồi ăn mất, cuối cùng là bị nghiền nát rồi tiêu hóa.
Suy cho cùng thì trong Hoàng cung to đến thế này, cuộc đời của mình cũng chỉ có giá trị là 2 chữ.
Chuyện này có gì lạ đâu.
Nếu đã như vậy thì chuyện kia…
“Vậy à.” Lý Trạch Phân nhướng mày, khẽ đáp lại như thể vừa nghe mẹ mình nói một chuyện vui trong công việc nên cũng phối hợp cười theo.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

