Lâm Dụ ở đầu dây bên kia không lên tiếng, trong điện thoại chỉ truyền đến từ đợt thở dốc khe khẽ, giống như một con thỏ trắng nằm dưới nanh vuốt của con báo, dù móng vuốt đã thả lỏng ra nhưng nó cũng chẳng dám nhúc nhích nữa.
“Sao vậy, không tin à?”
“Không, không phải…” Giọng nói Lâm Dụ run lên.
“Yên tâm đi, tôi không có tí hứng thú nào với lệnh lang cả.” Vết sẹo trên cổ có hơi ngứa, Lý Trạch Phân vô thức gãi lên, “Người tôi có hứng thú, từ đầu đến giờ, chỉ có cha của lệnh lang mà thôi.”
“…”
“Nói về tình huống hai người quen nhau như thế nào đi.”
“Tôi…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


