“Anh Tiêu, bữa sáng.”
Cho đến khi túi đồ ăn sáng được đặt trước mắt mình, Tiêu Lãng Duyệt mới đỡ đôi mắt đầy thâm quầng của mình ngẩng đầu lên từ màn hình máy tính.
“Cái này hả,” Tiêu Lãng Duyệt để bữa sáng sang một bên, như đứa trẻ khoe đồ chơi mới mà lắc lắc con chuột, phát lại hành động của mô hình một lần nữa, “Là mô phỏng quá trình phát sinh vụ án dựa theo tình hình kiểm tra vết tích ở hiện trường. Trong vụ án cắt cổ tự sát kia, bọn đội trưởng Lan phát hiện ra 4 thi thể khác ở một tiệm cắt tóc. Tình hình hiện trường rất phức tạp, khắp nơi đều là máu. Trung tâm Giám định Tư pháp định phái chuyên gia đến Vị Nam, bỏ ra vài ngày để xây lại mô hình này, khôi phục lại hiện trường lúc trước.”
“Em xem, làm tốt lắm đấy.” Mô hình này không phải do Tiêu Lãng Duyệt làm, cũng không biết anh ta đang tự hào gì, “Vốn dĩ là 5 người cầm dao vây thành vòng tròn, cố gắng cắt cổ người trước mặt cùng một lúc. Nhưng ngay từ đầu mọi thứ đã hoàn toàn mất kiểm soát. Người que đỏ này ra tay quá nhanh, trực tiếp cắt đứt động mạch cổ của người que trắng chỉ trong một dao, máu tươi bắn ra đầy người nên nó muốn chạy trốn, vừa lúc đụng phải người que xanh lá đang cầm dao ở đằng sau nên bị dao đâm vào vai. Người que xanh lá cũng luống cuống nên bắt đầu vung tay múa chân.”
“Trong lúc đó, người que đen ở sau người que xanh lá cũng đã bị mất khống chế, bắt đầu nhắm mắt đâm loạn xạ. Vốn dĩ người que vàng là người chịu trách nhiệm giết người que đen, nhưng nó thấy chuyện không ổn lắm nên đã bỏ chạy, vì người đứng sau lưng chịu trách nhiệm ra tay với nó là người que trắng đã chết nên nó có thể chạy ra khỏi hiện trường. Nhưng 3 người còn lại, người que đỏ, người que xanh lá và người que đen thì không may mắn được như thế, cuối cùng đều chết.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)