Sau đêm thị tẩm đầu tiên, Tần Minh trở về phòng mình khi trời vừa sáng. Hai ngày tiếp theo, nàng lại được triệu đến Càn Thanh cung. Hoàng đế không nói nhiều về chuyện triều chính — ông hỏi nàng về những điều nhỏ nhặt: hôm nay ăn gì, có lạnh không, hoa cát cánh ngoài vườn đã nở chưa.
Tần Minh trả lời tất cả bằng sự chân thành vốn có. Nàng kể rằng món hoa quế của phòng bếp hơi ngọt quá, rằng buổi sáng nàng thấy một con chim sẻ lạc vào hành lang, rằng cây hồng già ở vườn thượng uyển đã ra những mầm non đầu tiên.
Hoàng đế lắng nghe, mắt nhìn nàng với vẻ thích thú. Ông nói: "Trẫm sống trong cung này ba mươi năm, chưa ai kể cho trẫm nghe về một con chim sẻ lạc đường."
Tần Minh không biết điều đó là tốt hay xấu. Nàng chỉ biết nói thật những gì mình thấy.
Nhưng nàng bắt đầu nhận ra — những ngày nàng ở Càn Thanh cung, những ngày nàng vắng mặt ở khu Tân Phi Uyên, có một thứ gì đó đang thay đổi.
---
Sáng ngày thứ tư sau tấn phong, Tần Minh trở về từ Càn Thanh cung khi trời còn sớm.
Hoàng đế có buổi thiết triều quan trọng, nên nàng được thái giám đưa về trước. Nàng đi qua hành lang lát đá, qua những dãy cung điện còn chìm trong sương sớm, và cảm nhận ngay sự khác lạ.
Các cung nữ — những người từng cúi chào nàng với nụ cười nhạt — bây giờ cúi thấp hơn, nhưng mắt họ không cười. Họ nhìn nàng từ dưới hàng mi, nhìn nhanh rồi lảng đi, như sợ bị bắt gặp.
Một thái giám đi ngang, vội vàng tránh sang một bên, suýt làm rơi khay trà. Hắn cúi đầu: "Tần Tiếp dư thứ tội, lão nô vụng về."
Tần Minh gật đầu, nói "không sao", nhưng trong lòng có một cảm giác kỳ lạ — như thể nàng đang bị nhìn từ mọi phía, từ những bóng người lướt qua, từ những cánh cửa khép hờ, từ những góc hành lang tối.
Nàng về đến phòng, thấy Ôn Cẩn đang quét dọn. Bà ngước lên nhìn nàng, mắt có điều gì đó khác thường.
"Tiếp dư về rồi ạ."
"Vâng." Tần Minh cởi áo khoác ngoài, treo lên giá. "Sao hôm nay mọi người nhìn con lạ vậy, Ôn Cẩn?"
Ôn Cẩn im lặng một lát, tay vẫn cầm cây chổi. "Tiếp dư cảm thấy thế ạ?"
"Con không biết. Nhưng con thấy họ nhìn con khác hôm trước."
"Không phải họ nhìn khác." Ôn Cẩn đặt chổi xuống, bước lại gần. "Mà là Tiếp dư đã khác. Từ một Thường tại vô danh, Tiếp dư trở thành Tiếp dư được sủng. Người ta nhìn Tiếp dư bằng con mắt khác — đó là chuyện đương nhiên."
Tần Minh ngồi xuống ghế, tay vân vê mép áo. "Con không thích bị nhìn như thế."
"Không ai thích cả. Nhưng ở nơi này, Tiếp dư phải học cách sống với nó."
---
Buổi trưa, Tần Minh ngủ một giấc ngắn.
Nàng mơ thấy mình đang đứng giữa một cánh đồng hoa cát cánh tím ngắt. Trời trong xanh, gió nhẹ, hoa đung đưa như sóng biển. Nàng chạy giữa những luống hoa, cười, tay dang rộng.
Rồi đột nhiên, hoa bắt đầu héo. Từng bông, từng bông một, rũ xuống, khô đi, chuyển sang màu nâu xám. Cánh đồng tím biến thành một vùng đất chết. Nàng đứng giữa đó, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Một bàn tay từ phía sau chạm vào vai nàng.
Nàng giật mình tỉnh dậy, mồ hôi trên trán.
Ôn Cẩn đang đứng bên giường, mặt nghiêm trọng. "Tiếp dư, dậy đi. Có chuyện rồi."
Tần Minh ngồi bật dậy, tim đập nhanh. "Chuyện gì?"
Ôn Cẩn không trả lời ngay. Bà nhìn quanh căn phòng, như kiểm tra xem có ai nghe lén không. Rồi bà cúi xuống, nói nhỏ:
"Lão nô vừa dọn dẹp tủ áo của Tiếp dư. Và lão nô tìm thấy thứ này."
Bà đưa ra một chiếc khăn tay cũ, bên trong gói một vật nhỏ.
Tần Minh nhận lấy, mở ra.
Trong lòng bàn tay nàng là một con búp bê vải nhỏ — chỉ bằng ba ngón tay, được may thô sơ từ vải thừa. Trên mặt búp bê có vẽ một khuôn mặt méo mó bằng mực đen. Và trên người nó — bảy, tám cây kim nhỏ đâm chằng chịt, xuyên qua vải, lấp lánh dưới ánh sáng.
Tần Minh nhìn con búp bê, không hiểu. "Cái gì đây?"
Ôn Cẩn không trả lời. Bà lấy lại con búp bê từ tay nàng, nhanh chóng gói lại trong khăn.
"Tiếp dư, đừng hỏi nhiều. Để lão nô xử lý."
"Nhưng — "
"Đừng hỏi." Giọng Ôn Cẩn khác hẳn — không còn dịu dàng, mà là giọng của một người đã thấy quá nhiều, biết quá nhiều. "Tiếp dư ngồi yên đây. Lão nô sẽ quay lại ngay."
Bà vội vã ra ngoài, con búp bê gói trong khăn giấu trong tay áo.
Tần Minh ngồi lại một mình, tay vẫn còn run. Nàng nhìn xuống lòng bàn tay — nơi vừa đặt con búp bê — và cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng.
---
Ôn Cẩn trở lại sau một khắc.
Bà không mang theo gói khăn. Tay bà sạch, khô ráo. Bà đóng cửa lại, kéo Tần Minh vào góc phòng, nơi xa cửa sổ nhất.
"Lão nô đã đốt nó rồi."
Tần Minh nhìn bà, mắt mở to. "Đốt?"
"Tro đã đổ xuống hồ. Không ai tìm thấy nữa."
"Ôn Cẩn ơi, đó là cái gì? Sao bà phải đốt?"
Ôn Cẩn nhìn nàng, mắt già nua thoáng một tia đau đớn. Bà ngồi xuống chiếu, kéo Tần Minh ngồi đối diện.
"Đó là bùa chú, Tiếp dư ạ. Bùa nguyền rủa. Người ta gọi là vu cổ."
"Vu cổ?"
"Ở trong cung này, có một thứ tội nặng hơn tất cả: dùng tà thuật hãm hại người khác. Làm bùa, làm búp bê, ghim kim vào người — nếu bị phát hiện, kẻ làm sẽ bị xử tử. Cả những người liên quan cũng không thoát."
Ôn Cẩn nói chậm, rõ, từng chữ như những giọt nước đá rơi vào lòng Tần Minh.
"Nếu hôm nay lão nô không phát hiện ra con búp bê đó, nếu nó bị người khác tìm thấy trong tủ áo của Tiếp dư — Tiếp dư sẽ bị tố cáo dùng tà thuật hãm hại người trong cung. Có thể là Hoàng hậu, có thể là Thái hậu, có thể là bất kỳ ai. Và Tiếp dư — "
Bà ngừng lại, nhìn thẳng vào mắt Tần Minh.
"— Tiếp dư sẽ chết."
Căn phòng như lạnh đi vài độ.
Tần Minh nhìn Ôn Cẩn, môi mấp máy. Nàng muốn nói gì đó, nhưng cổ họng nghẹn lại, không thốt nên lời.
Ai? Ai đã đặt thứ đó vào tủ của nàng? Khi nào? Sao họ vào được phòng nàng?
Nàng không biết. Nàng không thể tưởng tượng nổi.
"Ôn Cẩn ơi," cuối cùng nàng cũng nói được, giọng khàn đặc, "ai làm vậy?"
"Lão nô không biết."
"Nhưng sao họ vào được phòng con? Cửa có khóa mà — "
"Cửa có khóa, nhưng khóa có thể mở. Cung nữ có thể vào. Thái giám có thể vào. Bất kỳ ai có thẻ bài đều có thể vào khi Tiếp dư vắng mặt."
Tần Minh nhớ lại — sáng nay nàng đi từ sớm, phòng bỏ trống. Ôn Cẩn có việc phải ra ngoài một lát. Chỉ cần một khoảng trống, một cơ hội nhỏ — và kẻ đó đã hành động.
"Con phải làm sao?" Tần Minh hỏi, giọng run. "Con phải làm sao, Ôn Cẩn?"
Ôn Cẩn nắm tay nàng, siết chặt. "Trước hết, đừng nói với ai. Không Thần Phi, không Lạc Thường tại, không Tần Đáp ứng. Càng ít người biết càng tốt."
"Nhưng — "
"Lão nô biết Thần Phi là bạn của Tiếp dư. Nhưng ở nơi này, bí mật chỉ cần một người biết thêm là có thể lan ra. Tiếp dư tin Thần Phi, nhưng Thần Phi có thể vô tình nói ra. Và nếu lọt đến tai kẻ đó — "
Ôn Cẩn không nói hết câu. Nhưng Tần Minh hiểu.
"Thứ hai: từ nay, mỗi khi Tiếp dư ra ngoài, lão nô sẽ ở lại phòng. Không để phòng trống."
"Thứ ba: Tiếp dư phải quan sát. Ai đến gần phòng mình? Ai hỏi về lịch trình của Tiếp dư? Ai có vẻ quan tâm quá mức đến chuyện của Tiếp dư?"
Tần Minh gật đầu, nhưng đầu nóng ran, không nghĩ được gì.
"Và thứ tư," Ôn Cẩn nói, giọng trầm xuống, "Tiếp dư phải hiểu: người ta không chỉ muốn hại Tiếp dư. Họ muốn Tiếp dư chết."
---
Tần Minh ngồi im sau câu nói đó.
Cả căn phòng như thu nhỏ lại, bốn bức tường siết chặt quanh nàng. Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ — nắng vàng trải trên sân gạch, chim hót trên cành cây, cuộc sống vẫn tiếp diễn như không có gì xảy ra. Nhưng trong lòng nàng, một thứ gì đó vừa tan vỡ.
Chết.
Nàng mới mười bốn tuổi. Nàng chưa từng nghĩ đến cái chết. Nàng nghĩ rằng vào cung là để sống — để làm phi tần, để hầu hạ Hoàng đế, để có một cuộc đời mới. Nàng chưa từng nghĩ rằng có người muốn nàng chết.
"Ôn Cẩn ơi," nàng nói, giọng nhỏ như muỗi, "con sợ."
Ôn Cẩn kéo nàng vào lòng, như bà đã từng làm khi Tần Minh mới vào cung, đêm đầu tiên nghe tiếng khóc từ xa. Vòng tay bà khô gầy, xương xẩu, nhưng ấm áp.
"Lão nô biết. Lão nô biết Tiếp dư sợ. Nhưng Tiếp dư có lão nô. Lão nô sẽ không để ai hại Tiếp dư."
Tần Minh dụi mặt vào vai Ôn Cẩn, mắt cay xè. Nàng không khóc — nàng cố nén, nhưng nước mắt cứ trào ra, lăn dài trên má.
"Tại sao họ ghét con? Con chưa làm gì họ mà."
"Vì Tiếp dư được sủng."
"Nhưng con đâu có cướp gì của họ — "
"Tiếp dư không cướp gì của họ. Nhưng sự sủng ái của Hoàng thượng — nó như một miếng thịt giữa bầy sói. Ai được nó, người đó sống. Ai mất nó, người đó chết. Và khi Tiếp dư có nó, những người khác — những người đã chờ đợi, đã tính toán, đã hy sinh — họ sẽ làm mọi cách để cướp nó từ tay Tiếp dư."
Ôn Cẩn nói như đọc một bài học đã thuộc làu. Và Tần Minh hiểu: bà đã thấy điều này nhiều lần. Đã chứng kiến những phi tần khác bị nghiền nát bởi guồng máy này.
"Con phải làm sao để sống?" Tần Minh hỏi, ngước mặt lên, mắt đỏ hoe.
"Đừng tin ai. Quan sát mọi người. Giữ bí mật của mình. Và — trên hết — đừng để Hoàng thượng thấy Tiếp dư yếu đuối."
Tần Minh nhìn Ôn Cẩn, không hiểu. "Sao lại đừng để Hoàng thượng thấy?"
"Vì Hoàng thượng yêu Tiếp dư vì sự chân thành. Nhưng nếu Tiếp dư tỏ ra yếu đuối, nếu Tiếp dư khóc lóc kể về âm mưu này — Người sẽ thương, nhưng Người cũng sẽ thấy Tiếp dư không đủ mạnh để sống trong cung. Và dần dần, Người sẽ xa Tiếp dư."
Tần Minh rùng mình. Nàng chưa từng nghĩ đến điều đó.
Nàng ngồi trong phòng, nhìn ra sân qua khung cửa sổ. Nắng đã tắt, bóng chiều buông xuống, sân gạch chìm trong ánh hoàng hôn vàng cam.
Nàng nhìn những cung nữ đi qua, những thái giám lướt nhanh, những bóng người thấp thoáng sau những hành lang xa. Mỗi người trong số họ — ai có thể là kẻ đã đặt con búp bê vào tủ nàng? Ai muốn nàng chết?
Nàng không biết.
Và điều đáng sợ nhất — nàng không thể biết.
Nàng nhớ lại những ngày trước — những ngày nàng vô danh, không ai để ý. Nàng ngồi dưới gốc cây hồng với Thần Phi, với Lạc Thường tại, với Tần Đáp ứng. Nàng ăn bánh, thêu thùa, kể chuyện quê nhà. Nàng nghĩ rằng hoàng cung là nhà.
Bây giờ, nàng hiểu: hoàng cung là một chiếc lồng. Và trong chiếc lồng đó, có những con thú sẵn sàng cắn xé nhau để sống sót.
---
Tối hôm đó, Tần Minh không ngủ được.
Nàng nằm trên giường, mắt mở to trong bóng tối. Mỗi tiếng động nhỏ — tiếng gió thổi qua khe cửa, tiếng chuột chạy trên mái, tiếng bước chân ngoài hành lang — đều làm nàng giật mình.
Nàng tưởng tượng ra bóng người lẻn vào phòng, tay cầm con búp bê, đặt vào tủ áo của nàng trong im lặng. Nàng tưởng tượng ra khuôn mặt của kẻ đó — nhưng không biết là ai.
Nàng nhìn lên trần nhà, thấy những bóng đen nhảy múa trong ánh đèn dầu leo lét.
"Ôn Cẩn ơi," nàng gọi khẽ.
"Lão nô đây." Giọng Ôn Cẩn vọng ra từ góc phòng, nơi bà trải chiếu nằm. Từ tối nay, bà không ngủ ở phòng ngoài nữa — bà xin phép ngủ ngay trong phòng Tần Minh, để canh chừng.
"Bà ngủ chưa?"
"Chưa."
"Con không ngủ được."
Im lặng một lát. Rồi Ôn Cẩn nói: "Lão nô cũng không."
"Bà sợ không?"
"Lão nô sống trong cung này bốn mươi năm. Lão nô đã thấy quá nhiều chuyện để biết sợ. Nhưng lão nô sợ cho Tiếp dư."
Tần Minh xoay người, nhìn về phía Ôn Cẩn trong bóng tối. "Bà nghĩ họ sẽ làm gì nữa?"
"Lão nô không biết. Nhưng lão nô biết: đây mới chỉ là lần đầu. Nếu Tiếp dư tiếp tục được sủng, sẽ còn nhiều lần nữa. Mỗi lần một tinh vi hơn, một tàn độc hơn."
"Vậy con phải làm sao? Trốn? Không gặp Hoàng thượng nữa?"
"Không." Giọng Ôn Cẩn kiên định. "Nếu Tiếp dư trốn, họ sẽ thắng. Tiếp dư phải tiếp tục. Phải mạnh mẽ hơn. Phải học cách nhìn trước mọi thứ."
Tần Minh im lặng. Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ — một góc trời đen kịt, không sao, không trăng.
"Ôn Cẩn ơi."
"Dạ?"
"Bà có nghĩ... có nghĩ con sẽ sống sót không?"
Im lặng dài. Tần Minh nghe tiếng thở của Ôn Cẩn, tiếng bà trở mình trên chiếu.
"Lão nô không biết," cuối cùng Ôn Cẩn nói, giọng nhẹ như một tiếng thở dài. "Nhưng lão nô biết một điều: Tiếp dư có điều mà những phi tần khác không có."
"Điều gì?"
"Sự chân thành. Và lão nô — lão nô sẽ ở bên Tiếp dư, đến khi nào lão nô còn sống."
Tần Minh không nói gì. Nàng nhắm mắt lại, cảm nhận hơi ấm từ phía Ôn Cẩn trong bóng tối. Nó không xua tan nỗi sợ, nhưng nó làm nàng bớt cô đơn.
---
Ngày hôm sau, Tần Minh thức dậy khi trời còn chưa sáng hẳn.
Nàng mặc áo, chải tóc, ngồi trước gương. Ôn Cẩn đứng sau, chải từng lược cho nàng, như thường lệ.
Nhưng hôm nay, mọi thứ khác.
Tần Minh nhìn mình trong gương đồng — gương mặt non trẻ, đôi mắt còn ngây thơ. Nhưng trong đôi mắt ấy, đã có một tia gì đó mới — một tia sợ hãi, một tia cảnh giác, một tia mà trước đây chưa từng có.
"Ôn Cẩn," nàng nói, giọng nhẹ, "hôm nay con có nên đến chỗ Thần Phi không?"
"Tiếp dư có thể đến. Nhưng đừng nói gì về chuyện hôm qua."
"Vậy con nói gì?"
"Chuyện bình thường. Hoa nở, chim hót, Hoàng thượng hỏi gì. Chuyện của những người không biết sợ."
Tần Minh gật đầu. Nàng hiểu: từ nay, nàng phải học cách giấu. Giấu nỗi sợ, giấu sự thật, giấu cả những gì trong lòng.
---
Tần Minh ra vườn thượng uyển, đến gốc cây hồng già.
Thần Phi đã ở đó, ngồi trên chiếc ghế đá, tay cầm một cuốn sách. Nàng ta nhìn lên khi thấy Tần Minh, cười tươi.
"Tần muội muội, lại đây. Hôm qua không thấy muội ra ngoài, ta tưởng muội ốm."
Tần Minh ngồi xuống, cố nở một nụ cười. "Em không ốm. Chỉ hơi mệt."
"Mệt vì đi Càn Thanh cung nhiều quá hả?" Thần Phi nháy mắt, giọng trêu chọc.
Tần Minh cười gượng. "Tỷ ơi, đừng trêu em."
"Được rồi, không trêu nữa." Thần Phi gấp sách lại, nhìn nàng. "Mà muội có biết hôm qua có chuyện gì không?"
Tần Minh giật mình, tim đập nhanh. "Chuyện gì?"
"Trương Quý nhân — con người hôm yến tiệc bị muội làm đổ rượu — hôm qua nàng ta xin gặp Hoàng hậu. Nói rằng muội cố tình làm đổ rượu hôm đó để gây chú ý với Hoàng thượng."
Tần Minh thở ra, nhẹ người. Chỉ là chuyện đó thôi — không phải về con búp bê.
"Hoàng hậu nói gì?"
"Hoàng hậu bảo nàng ta: 'Nếu muội có chứng cứ thì trình lên. Nếu không, đừng phí lời.'" Thần Phi cười khẩy. "Trương Quý nhân tức tối bỏ về."
Tần Minh im lặng. Nàng nghĩ về Hoàng hậu — người phụ nữ điềm đạm, sâu sắc, đã nhìn nàng với ánh mắt buồn hôm ở vườn thượng uyển. Có lẽ Hoàng hậu biết. Có lẽ bà hiểu rõ hơn ai hết những gì đang xảy ra.
"Tần muội muội," Thần Phi nói, giọng đột nhiên nghiêm lại, "muội có chuyện gì không?"
Tần Minh nhìn Thần Phi. Nàng muốn kể. Muốn nói về con búp bê, về nỗi sợ, về những gì Ôn Cẩn đã nói. Nhưng nàng nhớ lời Ôn Cẩn: đừng nói với ai.
"Không có gì," nàng nói, cố giữ giọng bình thường. "Chỉ là em hơi lo — được sủng ái nhiều quá, em sợ."
Thần Phi gật đầu, như hiểu. "Sợ là đúng. Nhưng đừng để nỗi sợ làm muội yếu đi. Cứ sống như muội vẫn sống. Có bọn ta ở đây."
Tần Minh cười — một nụ cười gượng gạo, nhưng nàng cố hết sức để nó có vẻ thật.
---
Buổi chiều, Tần Minh trở về phòng.
Ôn Cẩn đang ngồi may vá bên cửa sổ. Bà ngước lên nhìn nàng, hỏi bằng mắt. Tần Minh lắc đầu — không có gì mới.
Nàng ngồi xuống bàn, mở cuốn sách, nhưng không đọc được chữ nào. Mắt nàng nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn những tán cây xa, nhìn những mái ngói vàng dưới ánh nắng chiều.
Cuộc sống vẫn đẹp. Hoàng cung vẫn nguy nga. Nhưng trong lòng nàng, một thứ gì đó đã thay đổi mãi mãi.
Nàng nhớ lại những ngày ở phủ huyện — những buổi sáng nàng chạy chơi dọc bờ sông, những chiều nàng và Tần Hòe thả diều trên bãi bồi, những tối nàng ngồi bên mẹ, nghe bà kể chuyện về hoa cát cánh.
Nàng ước gì mình có thể quay lại. Ước gì mình chưa từng bước qua cánh cửa cung son. Ước gì mình vẫn là cô gái vô danh ở phủ huyện nhỏ, không ai biết đến, không ai muốn hại.
Nhưng nàng biết — không thể quay lại. Cánh cửa đã đóng. Và nàng chỉ có thể đi tiếp.
---
Tối hôm đó, Tần Minh ngồi bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm.
Trăng lưỡi liềm treo trên mái cung điện, mờ ảo qua lớp sương mỏng. Gió xuân thổi nhẹ, mang theo mùi hoa mai từ vườn thượng uyển.
Nàng nhìn ra bóng tối mênh mông, và tự hỏi: trong bóng tối đó, có bao nhiêu con mắt đang nhìn nàng? Bao nhiêu bàn tay đang chuẩn bị những mũi tên mới?
Ôn Cẩn đến bên nàng, đặt một chiếc áo choàng lên vai nàng.
"Tiếp dư, đừng ngồi lâu. Gió đêm lạnh."
"Con không lạnh."
"Tiếp dư lạnh, nhưng không muốn nói."
Tần Minh quay lại nhìn Ôn Cẩn. Trong bóng tối, gương mặt bà hiện ra mờ mờ — già nua, khắc khổ, nhưng đầy yêu thương.
"Ôn Cẩn ơi, con sợ lắm."
"Lão nô biết."
"Con sợ không ngủ được. Con sợ mỗi khi nhắm mắt lại, con lại thấy con búp bê đó. Con sợ ngày mai, ngày kia, sẽ có thứ gì đó tệ hơn."
Ôn Cẩn ngồi xuống cạnh nàng, tay đặt lên tay nàng.
"Tiếp dư có biết vì sao người ta gọi hậu cung là 'chốn tường son' không?"
Tần Minh lắc đầu.
"Vì tường son đẹp, nhưng là tường. Người ở trong không thể ra. Người ở ngoài không thể vào. Và trong những bức tường đó — có máu, có nước mắt, có những câu chuyện không bao giờ được kể."
Ôn Cẩn nhìn ra màn đêm, mắt xa xăm.
"Lão nô đã thấy nhiều phi tần đến rồi đi. Có người thăng, có người giáng, có người chết. Nhưng lão nô chưa thấy ai sống sót mà không có vết sẹo."
Bà quay sang nhìn Tần Minh.
"Tiếp dư sẽ có vết sẹo. Nhưng lão nô tin — Tiếp dư sẽ sống sót."
"Tại sao bà tin?"
"Vì Tiếp dư biết sợ. Người không biết sợ mới là người chết sớm nhất. Tiếp dư sợ, nhưng Tiếp dư không bỏ chạy. Tiếp dư sợ, nhưng Tiếp dư vẫn ngồi đây, nhìn thẳng vào bóng tối."
Tần Minh nhìn Ôn Cẩn, lòng dâng lên một cảm giác ấm áp giữa cái lạnh của đêm.
"Con sẽ sống sót," nàng nói, như tự nhủ với mình.
"Tiếp dư sẽ sống sót," Ôn Cẩn lặp lại, như một lời khẳng định.
---
Đêm đó, Tần Minh nằm trên giường, mắt nhắm, nhưng không ngủ.
Nàng nghĩ về ngày mai. Về những gì sẽ đến. Về những mũi tên còn giấu trong bóng tối.
Nàng biết: cuộc sống của nàng từ nay sẽ không còn như trước. Mỗi bước đi, mỗi lời nói, mỗi hành động — đều có thể bị nhìn, bị đánh giá, bị xoay chuyển thành vũ khí chống lại nàng.
Nhưng nàng cũng biết: nàng không cô đơn. Ôn Cẩn ở bên nàng. Thần Phi — dù nàng không thể kể cho tỷ ấy — cũng ở bên nàng. Và Hoàng đế — người đàn ông đã nói nàng là người duy nhất sống thật — có lẽ cũng sẽ ở bên nàng, nếu nàng đủ mạnh mẽ để giữ được sự chân thành ấy.
Nàng mở mắt, nhìn lên trần nhà trong bóng tối.
"Ta sẽ sống," nàng thì thầm. "Ta sẽ sống, và ta sẽ không để ai cướp đi sự chân thành của ta."
Bên ngoài, gió xuân thổi nhẹ, mang theo tiếng lá cây xào xạc. Một con chim đêm kêu lên vài tiếng rồi im bặt.
Màn đêm vẫn dài. Nhưng Tần Minh biết — bình minh sẽ đến. Và nàng sẽ đón nó bằng đôi mắt mở to, bằng trái tim biết sợ nhưng không gục ngã.
---
Sáng hôm sau, Tần Minh thức dậy khi trời vừa hửng sáng.
Nàng mặc áo, chải tóc, ngồi trước gương. Ôn Cẩn đứng sau, chải từng lược, từng lược một.
Tần Minh nhìn mình trong gương. Gương mặt vẫn non trẻ, đôi mắt vẫn trong veo. Nhưng sâu trong đáy mắt — đã có một tia gì đó mới. Một tia không còn hoàn toàn ngây thơ.
"Ôn Cẩn."
"Dạ?"
"Hôm nay con sẽ làm gì?"
"Tiếp dư sẽ sống như mọi ngày. Ra vườn, gặp bạn, đọc sách. Và chờ."
"Chờ gì?"
"Chờ xem mũi tên tiếp theo từ đâu đến."
Tần Minh gật đầu. Nàng đứng dậy, chỉnh lại áo, hít một hơi sâu.
"Đi thôi."
Nàng bước ra khỏi phòng, bước ra ánh nắng ban mai. Phía sau, Ôn Cẩn theo sát, như một cái bóng thầm lặng.
Nàng không biết mũi tên tiếp theo sẽ đến từ đâu. Nhưng nàng biết — nàng sẽ đón nó bằng đôi mắt mở to. Và nàng sẽ không gục ngã.
Nàng là Tần Minh. Tiếp dư Uyển Quân. Và nàng sẽ sống.
---
Nhưng trong lòng nàng, một câu hỏi cứ lặp đi lặp lại, như một vết dao cứa mãi không lành:
Ai?
Ai đã đặt con búp bê đó?
Ai muốn nàng chết?
Nàng nhìn quanh — những cung nữ cúi đầu, những thái giám lướt qua, những phi tần đi dạo trong vườn. Mỗi người đều có thể là kẻ đó. Mỗi khuôn mặt đều có thể giấu một con dao.
Và nàng nhận ra: từ nay, nàng sẽ không bao giờ nhìn thế giới bằng đôi mắt cũ nữa.
Thế giới vẫn đẹp. Nhưng dưới vẻ đẹp đó — có một vực thẳm.
Và nàng đang đứng trên bờ vực, nhìn xuống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
