Trời chưa sáng, Lạc Thường tại đã thức.
Nàng nằm trên giường, mắt mở to, lắng nghe tiếng tim mình đập loạn. Cả đêm qua nàng không ngủ — chỉ nằm im, chờ đợi điều gì đó sẽ đến.
Tiếng bước chân ngoài hành lang.
Nàng giật mình ngồi dậy. Mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo.
Họ đến rồi.
Nhưng không — tiếng bước chân chỉ là của một cung nữ đi ngang qua. Lạc Thường tại thở ra, nhưng nỗi sợ vẫn còn nguyên trong lồng ngực, như một hòn đá lạnh đè nặng.
Nàng nhìn ra cửa sổ. Bầu trời xám xịt, những đám mây đen nặng trĩu.
Hôm nay — họ sẽ đưa ta ra làm nhân chứng.
Họ sẽ bắt ta khai chống lại Tần muội muội.
Nàng ôm mặt, run rẩy.
Một tiếng gõ cửa vang lên.
"Lạc Thường tại — có chỉ dụ."
Giọng Trần công công — lạnh lùng, khô khốc.
Lạc Thường tại mở cửa. Trần công công đứng trước mặt nàng, mặt không biểu cảm. Sau lưng ông ta là hai lính canh, tay cầm đao.
"Thái hậu có chỉ — mời nương nương đến điện Thái Hòa làm chứng."
"Ta — ta xin phép thay y phục —"
"Xin nương nương nhanh lên. Thái hậu đang chờ."
Trần công công quay lưng bước đi. Hai lính canh đứng chắn trước cửa.
Lạc Thường tại đóng cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa gỗ lạnh lẽo.
Nếu ta khai thật — Thái hậu sẽ giết ta.
Nếu ta khai giả — Tần muội muội sẽ chết.
Và ta — ta sẽ là kẻ giết nàng ấy.
Nàng run rẩy bước đến bên tủ quần áo, lấy ra bộ y phục đẹp nhất — bộ mà nàng thường mặc khi đến thăm Tần Minh. Tay nàng run đến nỗi không thể cài được khuy áo.
Tần muội muội — tỷ xin lỗi.
Tỷ sợ.
---
Điện Thái Hòa sáng nay đông nghịt người.
Không chỉ có Thái hậu, Hoàng đế, Hoàng hậu — mà còn các phi tần cao cấp, các Quý nhân, thái giám và cung nữ đứng hai bên. Tất cả đều chờ xem Lạc Thường tại sẽ khai gì.
Khi nàng bước vào điện, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía nàng.
Nàng đi, nhưng chân nàng như không chạm đất. Đầu nàng quay cuồng. Và rồi nàng thấy Tần Minh.
Tần Minh đang quỳ ở giữa điện, lưng thẳng, đầu ngẩng cao. Y phục nàng đã nhàu, tóc nàng đã rối — nhưng đôi mắt nàng vẫn sáng, vẫn kiên định.
Khi nhìn thấy Lạc Thường tại, mắt Tần Minh mở to. Không giận — chỉ có một nỗi buồn mênh mang, như thể nàng đã biết trước điều sắp xảy ra.
Nàng ấy biết. Nàng ấy biết ta sẽ phản bội nàng ấy.
Lạc Thường tại quỳ xuống, cúi đầu sát đất. Nàng không dám nhìn Tần Minh nữa.
"Lạc thị —" Giọng Thái hậu vang lên từ trên cao. "Ngươi biết vì sao ngươi được triệu đến đây không?"
"Thưa — thần thiếp biết."
"Vậy ngươi nói đi. Ngươi biết gì về Tần thị?"
Lạc Thường tại im lặng. Cổ họng nàng khô khốc, như có cát trong miệng.
"Lạc thị —" Giọng Thái hậu sắc lạnh hơn. "Ta hỏi ngươi — ngươi biết gì về Tần thị?"
Lạc Thường tại ngước lên, mắt đẫm lệ. Nàng nhìn Thái hậu — gương mặt già nua, lạnh lùng, không chút thương xót. Rồi nàng nhìn Tần Minh — người bạn thân nhất, người đã chia sẻ với nàng những ngày đẹp nhất trong cung.
Tần muội muội — tỷ xin lỗi.
Tỷ — tỷ không thể.
"Thưa —" Lạc Thường tại cúi đầu, giọng run run. "Thần thiếp có nhớ — cách đây khoảng nửa tháng — Tần Tiếp dư có hỏi thần thiếp —"
"Hỏi gì?"
"Nàng ấy — nàng ấy hỏi thần thiếp về Thái hậu —"
"Thưa — nàng ấy hỏi — Thái hậu có thường ra vườn thượng uyển không — vào giờ nào —"
"Và ngươi trả lời thế nào?"
"Thần thiếp nói — Thái hậu thường ra vườn vào buổi sáng — sau bữa điểm tâm —"
Một tiếng xì xào nổi lên trong điện. Các phi tần thì thầm với nhau, mắt nhìn Tần Minh với ánh nhìn khác.
"Tần thị —" Thái hậu nhìn Tần Minh, giọng đắc thắng. "Ngươi nghe rõ chưa? Bạn thân của ngươi — Lạc Thường tại — đã khai rằng ngươi hỏi về lịch trình của ta."
Tần Minh nhìn Lạc Thường tại, mắt không chớp. Nàng nhìn hồi lâu — như thể đang cố đọc trong mắt người bạn cũ một lời giải thích, một lời xin lỗi.
Nhưng Lạc Thường tại không dám nhìn lại. Nàng cúi đầu, nước mắt rơi lã chã trên nền gạch lạnh.
"Tần thị — có phải ngươi đã hỏi Lạc thị về lịch trình của ta không?"
Tần Minh từ từ quay đầu nhìn Thái hậu. Giọng nàng khàn đặc, nhưng vẫn bình tĩnh:
"Thưa — thần thiếp có hỏi."
"Vậy — ngươi thừa nhận?"
"Thưa — thần thiếp thừa nhận. Nhưng thần thiếp hỏi chỉ vì — thần thiếp và Lạc tỷ tỷ thường ngồi dưới gốc cây ở vườn thượng uyển vào buổi sáng. Thần thiếp hỏi vì sợ gặp Thái hậu mà không kịp thỉnh an —"
"Ngươi nói dối!" Thái hậu đập tay xuống bàn. "Ngươi hỏi để biết khi nào ta vắng mặt — để đặt bùa chú vào phòng ta!"
"Thưa — không —"
"Im! Ngươi đã thừa nhận hỏi về lịch trình của ta — và bây giờ ngươi chối? Lời khai của Lạc thị và lời thừa nhận của ngươi — đã đủ để kết tội ngươi!"
Tần Minh im lặng. Nàng nhìn Thái hậu, rồi nhìn Lạc Thường tại — người bạn đang run rẩy dưới sàn, mặt tái nhợt.
Nàng ấy sợ đến mức phản bội ta.
Nhưng ta không thể giận nàng ấy.
Vì nếu ta ở trong hoàn cảnh của nàng ấy — liệu ta có làm khác không?
Nàng cúi đầu, không nói thêm gì.
Thái hậu ra hiệu cho Trần công công:
"Ghi lại. Lời khai của Lạc Thường tại và lời thừa nhận của Tần thị — xác nhận Tần thị có chủ đích tìm hiểu lịch trình của Thái hậu để thực hiện hành vi vu cổ."
"Vâng."
"Đủ rồi!" Thái hậu đứng dậy. "Hôm nay tạm dừng. Ngày mai — sẽ có phán quyết cuối cùng."
Bà quay lưng bước ra khỏi điện. Các phi tần và cung nữ lần lượt lui ra, để lại Tần Minh và Lạc Thường tại — hai người bạn cũ — ở lại trong điện vắng.
---
Khi mọi người đã ra hết, Tần Minh từ từ đứng dậy. Nàng quay lưng, bước về phía cửa.
"Tần — Tần muội muội —"
Giọng Lạc Thường tại vang lên từ phía sau, run rẩy.
Tần Minh dừng lại. Nàng không quay đầu.
"Tần muội muội — tỷ xin lỗi — tỷ không muốn — tỷ sợ quá — Thái hậu sẽ giết tỷ nếu tỷ không khai —"
Tần Minh từ từ quay lại.
Nàng nhìn Lạc Thường tại — người bạn đang quỳ dưới sàn, mặt đầy nước mắt. Một người yếu đuối, nhát gan, nhưng không phải ác nhân.
Nàng ấy chỉ sợ chết.
Và ta — ta có thể trách nàng ấy không?
Nếu không có Ôn Cẩn, không có Thần Phi — có lẽ ta cũng đã gục ngã như nàng ấy.
Nàng bước đến gần, quỳ xuống trước mặt Lạc Thường tại.
"Lạc tỷ tỷ —"
Lạc Thường tại ngước lên, chờ đợi sự giận dữ, sự mắng mỏ.
Nhưng Tần Minh không giận. Nàng đưa tay ra, nhẹ nhàng lau nước mắt trên gò má Lạc Thường tại.
"Tỷ đừng khóc."
"Muội — muội không giận tỷ?"
Tần Minh nhìn nàng, mắt buồn mênh mang: "Muội không trách tỷ."
"Vậy — sao muội không giận? Sao muội không mắng tỷ?"
"Vì muội hiểu — tỷ sợ. Tỷ yếu đuối. Và muội không thể trách tỷ vì điều đó."
Lạc Thường tại khóc nấc lên. "Nhưng tỷ đã làm điều không thể tha thứ —"
"Đúng —" Tần Minh gật đầu, mắt nhìn thẳng vào nàng. "Tỷ đã làm điều không thể tha thứ."
Lạc Thường tại ngước lên, hy vọng Tần Minh sẽ nói "nhưng ta vẫn tha thứ".
Nhưng Tần Minh không nói vậy.
Nàng đứng dậy, nhìn Lạc Thường tại từ trên cao:
"Muội không trách tỷ. Nhưng tỷ ơi — từ nay chúng ta không còn là bạn nữa."
Lạc Thường tại sững sờ.
"Muội không thể làm bạn với người đã phản bội muội. Dù muội hiểu lý do — dù muội không trách — nhưng vết nứt đã quá sâu. Nó không thể lành được nữa."
"Tỷ — tỷ sẽ sửa — tỷ sẽ —"
"Không —" Tần Minh lắc đầu, mắt buồn. "Không có gì để sửa nữa. Chuyện đã xong."
Nàng quay lưng, bước về phía cửa.
"Tần muội muội — xin muội đừng đi —"
Tần Minh dừng lại ở ngưỡng cửa, không quay đầu:
"Lạc tỷ tỷ — muội chúc tỷ sống tốt. Và muội hy vọng — tỷ sẽ không phải hối hận vì lựa chọn của mình."
Nói xong, nàng bước ra khỏi điện, để lại Lạc Thường tại quỳ dưới sàn, một mình trong bóng tối.
---
Lạc Thường tại ngồi đó rất lâu.
Nàng không thể đứng dậy. Chân nàng như đã chết, đầu gối nàng như đông cứng vào nền gạch lạnh.
Ta đã phản bội nàng ấy. Ta đã đưa nàng ấy đến gần cái chết hơn.
Và ta — ta không thể làm gì để sửa chữa.
Nàng ôm mặt, khóc nức nở trong điện vắng. Tiếng khóc vang vọng giữa những bức tường cao, lạnh lẽo.
Tại sao ta yếu đuối quá vậy?
Tại sao ta không thể mạnh mẽ như Thần Phi?
Vì ta là kẻ nhát gan. Và ta xứng đáng bị bỏ rơi.
---
Một bóng người bước vào điện.
Lạc Thường tại ngước lên — và thấy Thư Lan Âm đang đứng trước mặt nàng.
Thư Lan Âm mặc y phục màu xanh nhạt, tóc cài một đóa hoa nhỏ. Gương mặt dịu dàng, hiền hậu — như một người chị đang đến an ủi em gái.
"Lạc muội muội —" Thư Lan Âm quỳ xuống bên cạnh, giọng ngọt ngào. "Muội làm tốt lắm."
Lạc Thường tại nhìn nàng ta, mắt mờ đục vì nước mắt: "Thư tỷ tỷ —"
"Suỵt — đừng khóc." Thư Lan Âm đưa tay lau nước mắt cho nàng. Tay nàng ta mềm mại, ấm áp — nhưng Lạc Thường tại cảm thấy lạnh buốt khi chạm vào.
"Tỷ biết muội đã rất sợ —" Thư Lan Âm nói, giọng dịu dàng. "Nhưng muội đã làm đúng. Muội đã nói sự thật."
Sự thật? Hay — lời nói dối?
Lạc Thường tại không dám nói. Nàng chỉ run rẩy, cúi đầu.
"Tần muội muội nói — không còn là bạn với thần thiếp nữa —"
"Ồ —" Thư Lan Âm nhướn mày, rồi mỉm cười. "Vậy thì cũng tốt. Muội không cần những người bạn như vậy."
Nhưng trong mắt nàng ta — đôi mắt đen sâu thẳm — Lạc Thường tại thấy một ánh nhìn lạnh lẽo, như rắn độc đang nhìn con mồi.
Nàng ta đến để kiểm tra. Để chắc chắn ta sẽ không đổi lời khai. Để đe dọa ta.
"Thư tỷ tỷ — thần thiếp sợ — Tần muội muội sẽ chết —"
Thư Lan Âm nhìn nàng, mắt lạnh tanh. Rồi nàng ta mỉm cười — dịu dàng, nhưng đôi mắt không hề cười:
"Đừng lo. Chuyện gì đến rồi sẽ đến. Muội chỉ cần giữ im lặng."
Nàng ta đứng dậy, phủi bụi trên y phục. Trước khi quay lưng, nàng ta cúi xuống, thì thầm bên tai Lạc Thường tại:
"Nếu muội muốn sống — muội đừng nói gì thêm. Hiểu không?"
Giọng nàng ta vẫn dịu dàng, nhưng lời nói như những mũi kim đâm vào da thịt.
Lạc Thường tại gật đầu, run rẩy.
Thư Lan Âm mỉm cười, rồi quay lưng bước ra khỏi điện. Bước chân nhẹ nhàng, uyển chuyển — như một con mèo đang đi trên tường cao.
Lạc Thường tại ngồi một mình trong điện vắng.
Ta vừa phản bội bạn thân nhất của ta. Và kẻ đứng sau vừa đe dọa ta.
Nàng ta nói — nếu muốn sống — hãy im lặng.
Vậy ta sẽ im lặng. Và Tần muội muội sẽ chết — vì sự im lặng của ta.
Nàng ôm mặt, khóc nức nở. Nhưng lần này — nàng khóc không phải vì đau, mà vì sợ.
Sợ chết. Sợ Thư Lan Âm. Và sợ chính mình.
---
Lạc Thường tại chạy về phòng.
Nàng chạy qua những hành lang dài, qua những ánh mắt tò mò. Khi về đến phòng, nàng đóng sầm cửa lại, khóa chặt.
Nàng dựa lưng vào cánh cửa, trượt xuống sàn, ngồi bệt dưới đất.
Ta đã về. Nhưng ta có thực sự an toàn không?
Thư Lan Âm biết ta yếu đuối. Nàng ta sẽ dùng ta như một con rối.
Và ta — ta sẽ để nàng ta dùng. Vì ta sợ.
Nàng ôm đầu, gục mặt xuống đầu gối. Cả căn phòng tối om. Nàng không thắp đèn — không muốn nhìn thấy gương mặt mình trong gương.
Ước gì ta chưa từng vào cung. Ước gì ta chưa từng gặp Tần muội muội.
Nàng khóc cho đến khi nước mắt cạn, cho đến khi không còn hơi sức.
Ngày mai — họ sẽ xét xử Tần muội muội. Và nếu nàng ấy chết — ta sẽ là kẻ giết nàng ấy.
Dù ta không muốn. Dù ta sợ. Dù ta yếu đuối.
Nhưng ta vẫn là kẻ giết nàng ấy.
---
Đêm đó, Lạc Thường tại không ngủ.
Nàng nằm trên giường, mắt mở to, nhìn lên trần nhà. Mỗi tiếng động nhỏ — tiếng gió rít qua khe cửa, tiếng chuột chạy trên xà nhà, tiếng mưa rơi — đều khiến nàng giật mình.
Nàng nghĩ về Tần Minh — về những ngày họ ngồi dưới gốc cây, ăn bánh, cười nói. Về những ngày họ chia sẻ bí mật, chia sẻ nỗi sợ, chia sẻ hy vọng.
Ngày ấy — ta nghĩ tình bạn này sẽ kéo dài mãi mãi. Nhưng ta đã sai.
Khi đối mặt với cái chết — ta đã chọn bản thân mình. Và tình bạn tan vỡ.
Tần muội muội nói không trách ta. Nhưng nàng ấy cũng nói — từ nay không còn là bạn.
Và câu nói đó còn đau hơn cả ngàn lời mắng chửi. Vì nó có nghĩa là — ta đã mất nàng ấy mãi mãi.
Nàng nhắm mắt lại, cố gắng chìm vào giấc ngủ — nhưng giấc ngủ không đến. Chỉ có bóng tối, và nỗi đau, và sự hối hận giày vò.
Ngày mai — Tần muội muội sẽ bị xét xử. Và ta sẽ không dám đến nhìn mặt nàng ấy.
Vì ta — ta là kẻ đã giết nàng ấy.
Nàng khóc cho đến khi mệt lả, cho đến khi không còn nước mắt.
Và rồi, trong bóng tối, nàng thì thầm:
"Tần muội muội — nếu có kiếp sau — tỷ sẽ mạnh mẽ hơn. Tỷ hứa."
Nhưng nàng biết — lời hứa đó vô nghĩa. Vì kiếp này — nàng đã thất hứa. Và kiếp này — nàng sẽ mãi mãi mang nỗi đau này.
---
Ở một nơi khác trong hoàng cung, Tần Minh ngồi trong phòng giam, nhìn ra khe cửa sổ nhỏ.
Bên ngoài, trời đang mưa. Những hạt mưa đầu mùa hạ nặng trĩu, rơi xối xả trên mái ngói, trên sân gạch, trên những bức tường cao.
Nàng ngồi im, không động đậy. Trong lòng nàng — một nỗi buồn lặng lẽ, mênh mang.
Lạc tỷ tỷ đã phản bội ta. Nhưng ta không giận. Vì ta hiểu — nàng ấy sợ.
Và nỗi sợ — đôi khi mạnh hơn tình bạn. Mạnh hơn lòng trung thành. Mạnh hơn tất cả.
Nhưng từ nay — ta sẽ không còn bạn nữa.
Lạc tỷ tỷ đã ra đi. Ôn Cẩn đang bị cấm túc. Thần Phi đang cố cứu ta — nhưng liệu có kịp không?
Và ta — ta chỉ còn một mình. Một mình đối mặt với cái chết. Một mình đối mặt với sự phản bội. Một mình trong bóng tối.
Nàng mở mắt, nhìn ra màn mưa.
Nhưng ta sẽ không gục ngã. Ta đã hứa với Ôn Cẩn — ta sẽ sống. Và ta sẽ giữ lời hứa đó.
Dù có phải một mình — ta cũng sẽ sống.
Nàng siết chặt tay, móng tay bấu vào lòng bàn tay.
Và một ngày nào đó — ta sẽ trả lại tất cả. Cho Thư Lan Âm. Cho những kẻ đã hại ta. Cho tất cả những gì ta đã mất.
Nàng nhìn ra màn mưa, mắt sáng lên một tia kiên định — lạnh lẽo, không gì lay chuyển được.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
