Tin đồn bắt đầu từ đâu đó trong cung.
Không ai biết nó bắt nguồn từ ai. Một cung nữ nói với một thái giám. Một thái giám nói với một cung nữ khác. Rồi nó lan ra, như dầu loang trên mặt nước, như lửa cháy trên thảo nguyên khô.
Tần Minh ghen với Lưu Hầu tuyển.
Tần Minh mất sủng.
Tần Minh đã khóc trong phòng suốt ba ngày.
Tần Minh bị Hoàng thượng chán ghét.
Mỗi lời đồn lại thêm một chi tiết, mỗi lần truyền tai lại phóng đại thêm một chút. Đến khi nó đến tai Tần Minh, nó đã trở thành một câu chuyện hoàn chỉnh — nàng là một phi tần ghen tuông mất kiểm soát, không biết giữ phép tắc, đã bị Hoàng thượng lạnh nhạt.
Tần Minh nghe những lời đó từ cửa sổ phòng mình, khi hai cung nữ đi ngang qua hành lang, thì thầm với nhau.
"Nghe nói Tần Tiếp dư khóc suốt đêm hôm qua."
"Khóc thì làm được gì? Lưu Hầu tuyển mới được sủng kìa."
"Tội nghiệp, nhưng mà cũng tại nàng ta không biết điều."
"Ừ, đã là phi tần thì phải biết chấp nhận. Ghen tuông là tự chuốc họa vào thân."
Tiếng chân xa dần. Tần Minh đứng bên cửa sổ, tay nắm chặt khung cửa, móng tay cắm vào gỗ.
Nàng không khóc. Nàng không thể khóc.
Từ khi Thư Lan Âm mỉm cười với nàng trong vườn hoang, từ khi nàng nhìn thấy Lưu Hầu tuyển và Tiểu Lộc Tử gặp nhau, nàng biết rằng nước mắt là thứ xa xỉ. Nước mắt không cứu được ai trong cái nơi này.
Nhưng nàng không ngờ — dù đã biết trước — nỗi đau của sự cô lập lại lớn đến thế.
---
Buổi sáng, Tần Minh quyết định ra ngoài.
Nàng mặc y phục đơn giản, chỉnh tề, không trang sức. Nàng muốn chứng tỏ rằng mình không sao, rằng những lời đồn không ảnh hưởng đến nàng.
Ôn Cẩn nhìn nàng, môi mím chặt. "Tiếp dư có chắc muốn ra ngoài không?"
"Con phải ra. Nếu con ở lì trong phòng, người ta sẽ nói con sợ."
"Người ta sẽ nói gì cũng được. Họ luôn nói."
"Con biết. Nhưng con không thể để họ thấy con yếu đuối."
Ôn Cẩn không nói thêm. Bà chỉ cài lên tóc Tần Minh chiếc lược trầm hương — vật duy nhất từ quê nhà.
"Đi đi. Và nhớ — đừng để ai thấy Tiếp dư đau."
Tần Minh gật đầu, bước ra khỏi phòng.
---
Nàng đi về phía vườn thượng uyển.
Con đường lát đá dẫn qua những hàng cây xanh mướt, qua những luống hoa mùa xuân đang khoe sắc. Nắng sớm chiếu qua kẽ lá, tạo thành những vệt sáng nhảy múa trên mặt đất.
Nhưng hôm nay, mọi thứ đều khác.
Một nhóm cung nữ đang quét lá ở góc vườn. Khi thấy Tần Minh, họ dừng tay, cúi đầu chào. Nhưng ánh mắt họ — Tần Minh thấy rõ — không còn kính cẩn như trước. Chỉ có tò mò, và một chút thương hại.
Thương hại. Thứ tình cảm tệ hại nhất mà một phi tần có thể nhận được.
Tần Minh đi tiếp, lòng nặng trĩu.
Nàng đến gốc cây hồng già — nơi nàng và Thần Phi, Lạc Thường tại, Tần Đáp ứng vẫn thường ngồi. Cây hồng đã ra lá non, xanh mướt, nhưng gốc cây vắng lặng.
Không ai ở đó.
Tần Minh ngồi xuống, dựa lưng vào thân cây, nhìn ra hồ sen. Mặt nước lấp lánh dưới nắng, những đóa sen mới nhú khỏi mặt nước, còn e ấp trong lớp lá xanh.
Ngày xưa — không lâu lắm — bốn người vẫn ngồi đây, ăn bánh, nói chuyện, cười vui. Bây giờ, chỉ còn một mình con.
Nàng nhắm mắt, hít một hơi thật sâu.
Tiếng bước chân vang lên từ phía sau. Tần Minh mở mắt, quay lại.
Một bóng người đang tiến về phía nàng. Là Trương Quý nhân — người đã nhìn nàng với ánh mắt đố kỵ từ đêm yến tiệc rằm tháng giêng, từ khi nàng làm đổ rượu và Hoàng đế lại cười.
Trương Quý nhân đi cùng hai cung nữ. Bà ta mặc y phục màu xanh lam, tóc cài trâm vàng, dáng đi uyển chuyển. Khi thấy Tần Minh, bà ta dừng lại, khóe môi nhếch lên.
"Ồ, Tần Tiếp dư. Hôm nay ra ngoài được à?"
Giọng bà ta ngọt lịm, nhưng mỗi chữ đều như tẩm độc.
Tần Minh đứng dậy, cúi chào. "Trương Quý nhân."
"Ta nghe nói Tiếp dư không khỏe mấy ngày nay. Tưởng Tiếp dư nằm trong phòng nghỉ ngơi chứ."
"Tần muội không sao. Cảm ơn tỷ quan tâm."
"Không sao là tốt." Trương Quý nhân bước đến gần hơn, mắt nhìn Tần Minh từ đầu đến chân. "Nhưng mà, Tiếp dư này — ta có một lời khuyên."
"Xin tỷ chỉ dạy."
"Trong cung này, được sủng thì cũng dễ mất sủng. Quan trọng là biết mình là ai, biết giữ phép tắc. Ghen tuông — nhất là với người được Hoàng thượng yêu quý — chỉ tổ tự chuốc lấy khổ."
Tần Minh không trả lời. Nàng chỉ cúi đầu, tay siết chặt vào tay áo.
Trương Quý nhân nhìn nàng một lát, rồi cười nhạt. "Thôi, ta đi đây. Tiếp dư nghỉ ngơi nhé."
Bà ta quay lưng bước đi, hai cung nữ theo sau. Nhưng trước khi đi, bà ta nói thêm, không quay đầu lại:
"À, mà ta nghe nói Hoàng thượng tối qua triệu Lưu Hầu tuyển thị tẩm. Đêm thứ ba liên tiếp rồi đấy."
Tần Minh đứng lặng người, nhìn theo bóng Trương Quý nhân khuất dần sau hàng cây.
Đêm thứ ba liên tiếp.
Nàng biết điều này sẽ đến. Nàng biết Lưu Hầu tuyển — kẻ bắt chước — đang dần chiếm lấy vị trí của nàng. Nhưng nghe nó từ miệng người khác, thấy nó hiện ra trước mắt mình, là một chuyện khác.
Nàng ngồi xuống gốc cây hồng, tay ôm lấy thân mình.
Lạnh quá.
Nắng đã lên cao, nhưng nàng thấy lạnh.
---
Tần Minh trở về phòng khi trời đã quá trưa.
Nàng không ăn trưa. Ôn Cẩn bưng mâm cơm vào, nhưng Tần Minh chỉ lắc đầu.
"Tiếp dư phải ăn."
"Con không đói."
"Không đói cũng phải ăn. Nếu Tiếp dư ngã bệnh, họ sẽ nói Tiếp dư yếu đuối không chịu nổi."
Tần Minh nhìn Ôn Cẩn, thấy bà đã già đi nhiều trong những ngày qua. Những nếp nhăn trên mặt bà hằn sâu hơn, mái tóc bà bạc thêm. Bà đã lo lắng cho nàng biết bao nhiêu đêm, đã thức trắng biết bao nhiêu lần.
Nàng cầm đũa, gắp một miếng cơm, bỏ vào miệng. Cơm nguội, cứng, không có vị gì.
"Ôn Cẩn ơi."
"Dạ?"
"Bà có nghĩ con đang làm đúng không?"
"Đúng về chuyện gì?"
"Về việc — con đang ở đây, trong cung này. Về việc con đã để mọi chuyện đi xa như thế."
Ôn Cẩn im lặng một lát, rồi ngồi xuống bên cạnh nàng.
"Tiếp dư — lão nô không biết đúng hay sai. Lão nô chỉ biết một điều: Tiếp dư đã chọn con đường này, và Tiếp dư không thể quay lại. Còn đúng hay sai — chỉ có trời mới biết."
"Vậy con phải làm gì?"
"Tiếp tục bước. Dù chân có đau, dù tim có rỉ máu, cũng phải bước tiếp. Vì nếu dừng lại — Tiếp dư sẽ gục ngã."
Tần Minh nhìn bát cơm trong tay, gắp thêm một miếng nữa.
Tiếp tục bước. Dù chân có đau.
Nàng ăn hết bát cơm, dù từng hạt cơm đều như nghẹn lại trong cổ họng.
---
Chiều hôm đó, Tần Đáp ứng đến thăm.
Nàng ta đến lặng lẽ, không báo trước. Khi cánh cửa mở ra, Tần Minh thấy Tần Đáp ứng đứng đó, tay cầm một gói nhỏ, mặt đầy lo lắng.
"Tần muội muội — ta nghe nói muội không khỏe."
Tần Minh mỉm cười gượng. "Em không sao."
"Đừng nói dối." Tần Đáp ứng bước vào, ngồi xuống bên cạnh nàng, mở gói nhỏ ra. Bên trong là mấy cái bánh hoa quế — loại bánh nàng thích, loại bánh bốn người vẫn cùng ăn dưới gốc cây hồng.
"Tỷ mang bánh cho em."
Tần Minh nhìn những chiếc bánh, mắt cay xè. Nàng muốn khóc — muốn ôm Tần Đáp ứng và khóc như một đứa trẻ. Nhưng nàng không thể. Nàng đã hứa với Ôn Cẩn sẽ không yếu đuối.
"Cảm ơn tỷ."
"Muội phải ăn. Có sức mới chiến đấu được."
Tần Minh nhìn Tần Đáp ứng — người bạn ít nói nhất, nhưng lại là người hiểu nàng nhất. Nàng ta không hỏi về tin đồn, không hỏi về Lưu Hầu tuyển, không hỏi về Hoàng đế. Nàng ta chỉ mang bánh đến, và ngồi bên cạnh nàng.
Đôi khi, im lặng còn hơn ngàn lời nói.
"Tần tỷ —" Tần Minh ngập ngừng. "Tỷ có nghe những lời đồn không?"
Tần Đáp ứng gật đầu.
"Tỷ có tin không?"
"Ta tin vào những gì ta thấy. Và ta thấy muội không phải người như thế."
Tần Minh nắm chặt tay Tần Đáp ứng. "Cảm ơn tỷ."
"Không có gì. Chúng ta là bạn."
Bạn. Một chữ đơn giản, nhưng trong cái nơi này, nó nặng tựa ngàn cân.
---
Nhưng khi Tần Đáp ứng ra về, Tần Minh ngồi một mình, nghĩ về những người bạn khác của mình.
Thần Phi — nàng không thấy từ hôm qua. Có lẽ nàng ấy bận, có lẽ nàng ấy không muốn dính vào rắc rối. Tần Minh không trách. Nàng đã tự mình giấu Thần Phi, vì sợ liên lụy.
Còn Lạc Thường tại —
Tần Minh chưa kịp nghĩ xong thì nghe tiếng gõ cửa.
Lạc Thường tại đứng ở cửa, mặt tái nhợt, hai tay bấu chặt vào nhau.
Nàng ta nhìn Tần Minh, môi mấp máy như muốn nói gì đó, nhưng không thốt nên lời.
"Lạc tỷ —" Tần Minh đứng dậy.
"Tần muội muội —" Lạc Thường tại cúi đầu, giọng run run. "Ta — ta chỉ muốn xem muội có khỏe không."
"Cảm ơn tỷ. Em không sao."
Ngượng ngạo rơi giữa hai người như một bức tường vô hình.
Lạc Thường tại đứng đó, không bước vào, không rời đi. Nàng ta nhìn xuống đất, như thể không dám nhìn thẳng vào mắt Tần Minh.
"Tần muội muội — ta nghe nói —"
"Em biết. Mọi người đều nói."
"Ta không tin những lời đó."
"Vậy sao tỷ không nhìn em?"
Lạc Thường tại ngước lên, mắt đỏ hoe. "Muội — muội có sao không?"
"Em không sao."
"Thật không?"
"Thật."
Im lặng. Một im lặng nặng nề, đầy những điều không nói.
Rồi Lạc Thường tại bước lùi lại một bước.
"Tần muội muội — ta — ta phải đi. Có người đang chờ ta."
Tần Minh nhìn Lạc Thường tại, hiểu ngay.
Có người đang chờ ta — không phải thật. Nàng ta chỉ muốn trốn thoát, trốn khỏi sự khó xử, trốn khỏi ánh mắt của Tần Minh, trốn khỏi tình bạn đang rạn nứt.
"Tỷ đi đi."
Lạc Thường tại gật đầu, quay người, bước nhanh ra khỏi cửa. Nàng ta không ngoảnh lại.
Tần Minh đứng nhìn theo, cánh cửa đóng lại trước mắt nàng.
Nàng không giận. Nàng không trách. Nàng chỉ buồn — một nỗi buồn lặng lẽ, như nước ngầm chảy dưới lòng đất, không ai thấy, nhưng nó luôn ở đó.
Lạc tỷ — tỷ sợ. Tỷ sợ dính vào rắc rối. Tỷ sợ mất đi vị trí của mình. Tỷ sợ — và tỷ đã chọn bỏ em lại.
Tần Minh ngồi xuống ghế, tay run run.
Nàng không khóc. Nhưng trong lòng nàng, một mảnh nhỏ vừa vỡ ra.
---
Năm ngày kể từ khi Thư Lan Âm mỉm cười với nàng trong vườn hoang.
Mỗi ngày, Tần Minh đều chờ. Chờ chỉ dụ, chờ tiếng bước chân của thái giám, chờ một câu nói từ Hoàng đế.
Nhưng không có gì.
Ngày đầu tiên, nàng ngồi bên cửa sổ suốt buổi sáng, nhìn ra con đường dẫn vào tẩm cung của mình. Mỗi lần nghe tiếng động, nàng đều ngước lên — nhưng chỉ là cung nữ đi ngang, chỉ là thái giám làm việc.
Ngày thứ hai, nàng ra vườn, hy vọng tình cờ gặp Hoàng đế. Nhưng ông không ra ngoài. Có lẽ ông bận triều chính. Có lẽ ông không muốn gặp nàng.
Ngày thứ ba, nàng sai Ôn Cẩn đi hỏi thăm. Ôn Cẩn về, mặt tối sầm: "Đức Công công nói Hoàng thượng bận việc triều chính, không có lệnh triệu ai."
Ngày thứ tư, Tần Minh không ra khỏi phòng. Nàng nằm trên giường, nhìn lên trần nhà, đếm từng nhịp thở.
Ngày thứ năm —
Tần Minh ngồi bên cửa sổ từ sáng.
Nàng không còn chờ nữa. Nàng chỉ ngồi đó, nhìn ra ngoài, không nghĩ gì cả.
Đầu óc nàng trống rỗng. Những ngày qua, nàng đã nghĩ quá nhiều — về Lưu Hầu tuyển, về Thư Lan Âm, về Trịnh Văn Uyên, về gia tộc họ Thư, về những âm mưu chính trị lớn lao mà nàng vô tình nghe được. Nàng đã nghĩ đến mức kiệt sức.
Bây giờ, nàng không muốn nghĩ gì nữa.
Nàng chỉ muốn ngồi yên, nhìn nắng chiều tắt dần, nhìn bóng tối từ từ phủ xuống.
Hoàng thượng — ông có còn nhớ con không?
Hay ông đã quên con rồi?
Hay ông đã chọn Lưu Hầu tuyển, vì nàng ta dễ quản lý hơn, vì nàng ta không gây rắc rối?
Nàng không biết. Và điều đau đớn nhất là nàng có thể hiểu được nếu ông làm vậy.
Trong cung này, tình cảm là thứ xa xỉ. Hoàng đế có thể yêu nàng, nhưng ông cũng có hàng trăm phi tần khác. Ông có triều chính, có Thái hậu, có đại thần. Nàng chỉ là một phần nhỏ trong cuộc đời ông.
Nhưng với con, ông là tất cả.
Nàng cười buồn.
Ngây thơ quá. Con đã ngây thơ quá.
---
Hoàng hôn buông xuống.
Tần Minh vẫn ngồi bên cửa sổ. Nàng không thắp đèn. Căn phòng chìm dần trong bóng tối, nhưng nàng không muốn ánh sáng.
Trong bóng tối, nàng có thể nghĩ. Trong bóng tối, nàng không phải nhìn thấy gương mặt mình trong gương — gương mặt của một cô gái đang dần mất đi tất cả.
Ôn Cẩn bước vào, tay cầm một ngọn đèn dầu.
"Tiếp dư, trời tối rồi. Để lão nô thắp đèn."
"Đừng. Con muốn ngồi trong bóng tối một lát."
Ôn Cẩn đặt đèn lên bàn, nhưng không thắp. Bà ngồi xuống bên cạnh Tần Minh, im lặng.
"Có tin gì từ Hoàng thượng không?" Tần Minh hỏi, dù nàng biết câu trả lời.
"Không."
"Lưu Hầu tuyển — tối nay nàng ta có được triệu không?"
"Lão nô không biết."
"Bà biết mà. Bà chỉ không muốn nói."
Ôn Cẩn im lặng.
"Con không sao đâu. Bà cứ nói."
"Lão nô nghe nói — tối nay Hoàng thượng đến cung của Thư Quý nhân."
Tần Minh quay sang nhìn Ôn Cẩn. "Thư Quý nhân?"
"Nghe nói Thái hậu sắp xếp."
Thư Quý nhân — chị họ của Thư Lan Âm.
Tần Minh cười — một nụ cười lạnh.
Ra vậy. Không chỉ Lưu Hầu tuyển. Cả Thư Quý nhân cũng vào cuộc. Họ đang bao vây con từ mọi phía.
"Con hiểu rồi."
"Tiếp dư —"
"Thư Quý nhân là chị họ Thư Lan Âm. Nếu nàng ta được sủng, Thư Lan Âm càng có thế lực. Và nếu Thư Lan Âm có thế lực — Lưu Hầu tuyển càng được bảo vệ."
Ôn Cẩn nhìn nàng, mắt đầy lo lắng. "Tiếp dư —"
"Con ổn. Con thực sự ổn."
Nàng nói vậy, nhưng trong lòng nàng, một ngọn lửa đang âm ỉ cháy.
Họ nghĩ họ có thể bóp chết con bằng cách này. Bằng cách cướp đi sự sủng ái của Hoàng đế. Bằng cách cô lập con. Bằng cách làm con sợ.
Nhưng họ lầm.
Con đã sợ. Con đã sợ hãi suốt mấy ngày qua. Nhưng bây giờ — con không còn sợ nữa.
Con chỉ còn — quyết tâm.
---
Nàng ngồi bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm.
Bầu trời đen kịt, không trăng, không sao. Những tán cây xa xa chỉ là những khối đen mờ nhạt, như những bóng ma đứng im lìm trong đêm.
Gió thổi qua, mang theo hơi lạnh của đêm khuya. Tần Minh rùng mình, nhưng nàng không đóng cửa sổ.
Nàng muốn cảm nhận cái lạnh. Nàng muốn nhớ rằng mình còn sống. Nàng muốn cảm thấy đau — vì nỗi đau là thứ duy nhất còn thật trong cái nơi đầy giả dối này.
Đây là chiến tranh.
Nàng nghĩ, và lần đầu tiên, nàng hiểu hết ý nghĩa của những chữ đó.
Không phải những cuộc cãi vã nhỏ nhặt giữa các phi tần. Không phải những lời xì xào sau lưng. Không phải sự ghen tuông hay đố kỵ.
Chiến tranh — nơi kẻ thua cuộc không chỉ mất đi sự sủng ái, mà mất đi mạng sống. Nơi mỗi bước đi đều có thể là bước cuối cùng. Nơi không thể tin ai, không thể dựa vào ai, ngoại trừ chính mình.
Và con đang ở thế hạ phong.
Nàng biết điều đó. Thư Lan Âm đã đi trước nàng mấy bước. Nàng ta đã chuẩn bị kế hoạch từ lâu, đã xây dựng mạng lưới, đã có người trong triều, có gia tộc họ Thư chống lưng. Còn nàng — chỉ là con gái một quan phủ huyện nhỏ, không thế lực, không người thân trong cung.
Nhưng con có một thứ mà Thư Lan Âm không có.
Con có sự thật.
Con biết nàng ta là ai. Con biết nàng ta đang làm gì. Và con sẽ không để nàng ta thắng.
Tần Minh siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Nàng không rên rỉ. Nàng chỉ nhìn ra màn đêm, mắt không chớp.
Con sẽ thắng. Không phải vì con mạnh. Mà vì con không thể thua.
Nếu con thua — Ôn Cẩn sẽ chết. Thần Phi sẽ bị hại. Những người con yêu thương sẽ không còn nữa.
Vì vậy, con phải thắng.
---
Nàng không biết mình đã ngồi đó bao lâu.
Một tiếng? Hai tiếng? Cả canh giờ?
Thời gian trôi qua trong bóng tối, không có ý nghĩa gì. Chỉ có tiếng gió, tiếng lá xào xạc, và tiếng tim nàng đập đều đều.
Rồi nàng nghe thấy tiếng bước chân.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng, từ tốn, không vội vã. Một người đang đi về phía phòng nàng.
Tần Minh không quay đầu. Nàng chỉ nhìn ra màn đêm, chờ đợi.
Cánh cửa mở ra.
Một bóng người đứng ở ngưỡng cửa, không bước vào.
Tần Minh quay lại.
Thần Phi đứng đó.
Nàng ta mặc một chiếc áo choàng mỏng, tóc xõa vai, không trang điểm. Trong bóng tối, gương mặt nàng ta hiện ra mờ mờ — không còn vẻ mạnh mẽ thường ngày, mà là một nỗi buồn lặng lẽ.
Nàng ta không nói gì. Chỉ bước vào, đóng cửa lại, và ngồi xuống bên cạnh Tần Minh.
Hai người ngồi cạnh nhau, nhìn ra màn đêm.
Im lặng.
Thần Phi không hỏi Tần Minh có sao không. Không hỏi nàng có khỏe không. Không nói những lời an ủi vô nghĩa.
Nàng ta chỉ ngồi đó, bên cạnh Tần Minh, như một bức tường im lặng.
Và sự im lặng ấy nặng hơn mọi lời nói.
Tần Minh nhìn Thần Phi, thấy nước mắt nàng ta lăn dài trên má.
Thần tỷ — tỷ khóc cho em.
Và lần đầu tiên sau năm ngày, Tần Minh cảm thấy mình không cô đơn.
---
Họ ngồi như thế suốt đêm.
Không nói chuyện. Không cử động. Chỉ ngồi cạnh nhau, dựa lưng vào nhau, nhìn ra màn đêm dần chuyển sang màu xám nhạt của bình minh.
Khi trời sắp sáng, Thần Phi đứng dậy.
Nàng ta nhìn Tần Minh, lau nước mắt, và nói — chỉ một câu:
"Ta sẽ không bỏ muội đâu."
Rồi nàng ta bước ra cửa, biến mất trong ánh sáng mờ ảo của buổi sớm.
Tần Minh ngồi lại một mình, nhìn theo cánh cửa vừa đóng lại.
Thần tỷ — em biết. Em biết tỷ sẽ không bỏ em.
Nhưng nàng cũng biết: trong cuộc chiến này, có những người nàng phải tự mình đối mặt. Có những trận đánh nàng phải tự mình chiến đấu.
Và trận đánh đầu tiên — là tự mình đứng dậy sau tất cả.
---
Tần Minh đứng dậy, bước đến bên bàn, thắp đèn.
Ánh sáng vàng lan tỏa, xua tan bóng tối trong căn phòng. Nàng nhìn mình trong gương — một khuôn mặt tái nhợt, mắt thâm quầng, môi khô nứt nẻ.
Nhưng mắt nàng — mắt nàng vẫn sáng.
Ta còn sống. Ta còn có thể chiến đấu.
Nàng lấy chiếc lược trầm hương, chải lại tóc. Từng lược, từng lược, chậm rãi, kiên nhẫn.
Thư Lan Âm — nàng nghĩ nàng đã thắng. Nàng nghĩ nàng đã cô lập được ta. Nàng nghĩ ta sẽ gục ngã.
Nhưng nàng lầm.
Ta sẽ không gục ngã.
Ta sẽ đứng dậy. Ta sẽ chiến đấu. Và ta sẽ thắng.
Nàng cài chiếc lược lên tóc, nhìn mình trong gương một lần cuối.
Không phải vì ta mạnh. Mà vì ta không còn lựa chọn nào khác.
Bên ngoài, mặt trời đã lên, chiếu những tia nắng đầu tiên qua khe cửa sổ, xua tan màn sương đêm.
Một ngày mới bắt đầu.
Và Tần Minh — Tần Tiếp dư, mười bốn tuổi, con gái quan phủ huyện — đã sẵn sàng cho cuộc chiến.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)