Sau thoáng ngẩn ngơ, Khương Tuyết lập tức bước lên quỳ xuống.
“Xin mẫu hoàng minh giám, nhi thần không có, đây chẳng qua là đại hoàng tỷ cố ý hãm hại.”
Nói rồi, nàng ta bỗng ho sặc sụa dữ dội, sau đó lại nhìn về phía Khương Ly: “Đại hoàng tỷ, ta chỉ vì thấy Mạnh chính quân đáng thương nên mới nói vài lời công đạo. Ta rốt cuộc cũng là hoàng muội của tỷ, cho dù không đứng về phía tỷ, tỷ cũng không nên vu hãm ta như vậy!”
Các triều thần xung quanh đều gật gù, trong lòng thầm trách móc Khương Ly. Con người sống ở đời, danh dự quý giá nhường nào, sao có thể tùy tiện bịa đặt mà vu khống người khác?
Khương Ngọc Toàn khẽ thở dài: “Ngươi nói Mạnh chính quân và Nhị đế cơ có tư tình, vậy có chứng cứ không?”
Khương Ngọc Toàn ngẫm nghĩ giây lát, rồi gật đầu. Bà ta chậm rãi bước lên bậc thềm, Khương Ly theo sát phía sau.
Đến nơi vắng người ở cao điện, Khương Ly xoay lưng về phía chúng thần, chậm rãi vén tay áo lên.
Chỉ thấy trên cánh tay trắng nõn của nàng, rõ ràng có một nốt son cung sa đỏ rực chói mắt.
Đáy mắt Khương Ngọc Toàn hiện lên vẻ khó hiểu: “Vì sao ngươi lại có thứ này?”
“Thuở nhỏ nghịch ngợm, vô ý đi lạc vào tịnh thất, thấy những cung nữ mới nhập cung đều được điểm một nốt như thế. Vì hiếu kỳ, nhi thần cũng tự điểm một cái. Sau này mới biết, đây là để ràng buộc kẻ ở trong cung, tránh có tư tình với quý nhân.”
Khương Ngọc Toàn không ngờ, vị Đại đế cơ phong lưu đa tình kia lại vẫn là thân trong trắng.
Ánh mắt bà ta nhìn nàng phức tạp, xen lẫn ngờ vực.
Khương Ly biết mẫu hoàng đa nghi, nhưng nàng không hề che giấu, thẳng thắn nói: “Nhi thần từng đem lòng mến mộ Mạnh Thời Vân, chỉ tiếc hắn không bằng lòng, nhi thần cũng chưa từng miễn cưỡng.”
“Nếu mẫu hoàng không tin, có thể cho người kiểm tra bụng dưới của Mạnh Thời Vân, sẽ rõ lời nhi thần không hư dối.”
Khương Ngọc Toàn liếc mắt với thị giả bên cạnh. Người nọ lĩnh ý, khẽ phất tay, lập tức đưa Mạnh Thời Vân vào điện bên.
Chẳng bao lâu, thị giả trở lại bẩm báo: “Khải bẩm nữ quân, đúng như Đại đế cơ nói. Mạnh chính quân cũng đã thú nhận, quả thực có tư tình cùng Nhị đế cơ.”
“Nghịch tặc!”
Một tiếng quát giận của Khương Ngọc Toàn vang lên, Khương Tuyết lập tức quỳ sụp xuống đất, trong mắt vẫn mang theo tia hy vọng: “Mẫu hoàng, nhi thần không biết mình phạm tội gì mà chọc giận mẫu hoàng đến thế.”
Mạnh Thời Vân cũng bị người lôi ra, ném thẳng trên nền đá xanh. Giờ phút này, hắn mới thật sự hoảng sợ, thân thể run rẩy không thôi.
Ngón tay Khương Ngọc Toàn chỉ về phía Khương Tuyết cũng run lẩy bẩy.
Nhưng trước bao nhiêu ánh mắt, chuyện ô nhục hoàng tộc này bà ta lại không thể nói thẳng, chỉ dặn: “Người đâu! Nhị đế cơ bất kính tỷ muội, từ nay lập tức giam vào phủ, không có thánh chỉ, không được ra ngoài nửa bước. Còn về Mạnh Thời Vân…”
Ánh mắt Khương Ngọc Toàn u ám lướt qua đám triều thần: “Con không dạy, lỗi tại cha. Vậy mà dám coi thường luân thường, làm ra việc ô uế hoàng tộc thế này, tru di cả tộc!”
Thân thể Mạnh Thời Vân chấn động. Người mẹ thân phận thấp hèn của hắn càng hoảng sợ đến ngất lịm ngay tại chỗ.
Mạnh Thời Vân như kẻ điên bò về phía Khương Tuyết, nắm chặt vạt áo nàng ta: “Nhị đế cơ, xin người cứu ta, cứu cả Mạnh thị của ta. Người hãy nói với quân thượng, chúng ta là thật lòng yêu nhau mà…”
Một câu này thốt ra, cả đại điện lập tức rơi vào một khoảng tĩnh lặng kỳ quái.
Xem ra, lời Đại đế cơ nói quả nhiên là sự thật.
Chúng thần bất giác sinh lòng thương hại đối với Khương Ly.
Khương Tuyết xoay người, khó xử nhìn về phía Khương Ngọc Toàn: “Mẫu hoàng…”
“Ngươi cũng là kẻ mang tội, còn dám cầu xin cho kẻ khác?”
Một câu thản nhiên của Khương Ngọc Toàn đã dọa Khương Tuyết lập tức im lặng. Nàng ta không dám nhìn Mạnh Thời Vân thêm một cái, cứ thế xoay người bước ra ngoài điện.
Bàn tay Mạnh Thời Vân trống rỗng, chỉ biết trơ mắt nhìn vạt áo nàng ta bị rút khỏi tay, trong mắt toàn là vẻ không dám tin.
Khương Ngọc Toàn cau mày hất tay, lập tức có thị vệ bước lên lôi đi Mạnh Viên đang bất tỉnh.
Khương Ly lạnh mắt nhìn tất cả, bàn tay ẩn dưới ống tay áo khẽ vuốt nhẹ lên cánh tay. Nàng không rõ Khương Tự vì sao lại từng điểm cung sa, nhưng đã lấy cớ này để chứng minh, tất nhiên sẽ không ai dám hoài nghi.
Thấy gương mặt Mạnh Thời Vân trắng bệch như giấy, đáy mắt nàng thoáng qua một tia lạnh lùng, rồi đột nhiên quỳ xuống.
“Mẫu hoàng, nhị hoàng muội mang bệnh nan y lâu năm, mãi không chữa khỏi. Hiếm khi nàng ta thật lòng thích một người, chi bằng… hãy ban Mạnh Thời Vân cho nàng ta làm chính quân đi.”
Mạnh Thời Vân bỗng ngẩng phắt đầu, không thể tin nổi mà nhìn về phía Khương Ly.
Giây phút ấy, trong lòng hắn dấy lên muôn vàn cảm xúc phức tạp, không thể nói rõ là gì, chỉ thấy chua xót ngổn ngang. Nhị đế cơ mà hắn dốc cả chân tình lại hoàn toàn chẳng đoái hoài đến sống chết của hắn, còn Đại đế cơ bị hắn phản bội và làm tổn thương, lại đứng ra cầu xin cho hắn.
Mạnh Thời Vân chợt nhận ra, dường như hắn chưa từng thật sự hiểu rõ Đại đế cơ.
Khương Ngọc Toàn nhìn sâu vào Khương Ly một cái: “Thật khó cho ngươi còn giữ được tấm lòng này. Chỉ là… hắn thân là nam tử, lại dám làm ra việc ô uế như thế, thật sự không xứng làm chính quân. Vậy thì… chỉ có thể phong làm lệnh thị.”
Lệnh thị? Khác biệt với tiểu thị chính là có thể hầu hạ chủ thượng.
Trong mắt Khương Ly thoáng lóe tia giễu cợt. Xem ra, Khương Ngọc Toàn vẫn còn đang nghĩ cho Khương Tuyết. Một tên lệnh thị, coi như cũng còn hơn không.
Thế nhưng, nàng vẫn cung kính đáp: “Nhi thần thay nhị hoàng muội tạ ơn mẫu hoàng.”
Khương Ngọc Toàn thở dài: “Thật khó cho ngươi rồi, xảy ra chuyện như vậy mà ngươi vẫn có thể nghĩ cho muội muội.”
“Nhi thần chỉ không muốn giữa tỷ muội lại thêm hiềm khích.”
Khương Ngọc Toàn khẽ gật đầu, xoay người rời đi.
Những triều thần đã xem náo nhiệt cả buổi sáng cũng dần dần tản đi. Trong lòng bọn họ bất chợt sinh ra mấy phần kính phục đối với Đại đế cơ.
Tấm lòng này, quả thực không phải người thường có thể sánh được.
Người tan hết, trong lúc ấy trên quảng trường rộng lớn chỉ còn lại một mình Mạnh Thời Vân.
Khương Ly không thèm liếc hắn lấy một cái, cứ thế đi thẳng ra ngoài cung.
Chỉ là, khi bước ngang qua bên người Mạnh Thời Vân, hắn khàn giọng gọi nàng: “Thê chủ…”
Bước chân Khương Ly khẽ dừng, nàng nghiêng đầu, ánh mắt nhìn hắn nhàn nhạt, không gợn sóng, chẳng thể dấy lên nổi nửa phần tình ý.
“Ta không phải thê chủ của ngươi. Còn nữa… chúc mừng ngươi đã đạt được sở nguyện.”
Nói xong, nàng không dừng lại thêm, cứ thế rời đi.
Mạnh Thời Vân ngẩn ngơ nhìn theo bóng lưng nàng xa dần, nước mắt bất giác rơi xuống. Hắn không biết mình có phải đang hối hận hay không, chỉ là khoảnh khắc này, hắn bỗng thấy muốn khóc.
…
Trở về phủ, Khương Ly thản nhiên uống trà, thần sắc lãnh đạm.
Hạ Đường bước vào, nhìn nàng, muốn nói lại thôi.
“Có chuyện gì?” Khương Ly hỏi.
“Đế cơ! Mạnh Thời Vân làm ô nhục hậu viện, đó là sự sỉ nhục lớn lao với người. Sao người còn muốn cầu tình cho hắn và Nhị đế cơ?”
Nghe vậy, khóe môi Khương Ly khẽ cong lên: “Sau này ngươi sẽ hiểu.”
Hạ Đường mơ hồ nhìn nàng, chợt như nhớ ra điều gì, khẽ đập tay vào đầu: “Đúng rồi, đế cơ, quân thượng biết đến nay người vẫn là thân xử nữ, nên lệnh đêm nay người chọn một vị trắc quân, cũng có thể lập làm chính quân, để cùng viên phòng, sớm ngày nối dõi cho hoàng tộc.”
“Quân thượng còn nói, nếu đế cơ thật sự không muốn lập chính quân thì cũng được. Dù sao bốn vị trắc quân trong phủ đều xuất thân từ đại tộc, ai cũng có thể. Nhưng đêm nay nhất định phải viên phòng.”
Giọng Hạ Đường nhẹ nhõm.
Chuyện như vậy vốn là thứ chủ tử thích nhất. Nàng ấy vẫn nghĩ, tâm tình chủ tử chắc hẳn sẽ tốt lên, cũng đỡ phải vì việc Mạnh Thời Vân mà buồn bực.
Thế nhưng, niềm vui mà Hạ Đường tưởng tượng lại chẳng xuất hiện, ngược lại nàng ấy nghe được Khương Ly buông một câu: “Ngươi thay ta được không?”
Hạ Đường hoảng hốt lùi ngay một bước.
Nàng ấy kinh ngạc nhìn Khương Ly, trong thoáng chốc còn tưởng mình nghe nhầm.
Loại chuyện này… có thể thay thế được sao?
“Ha…”
Hạ Đường gượng gạo kéo khóe môi, lập tức quỳ rạp xuống: “Thuộc hạ không dám!”
Trong đầu nàng xoay chuyển không ngừng, nghĩ xem rốt cuộc mình đã làm sai điều gì, khiến đế cơ lại cảm thấy nàng có ý đồ với các trắc quân.
“Ngươi không phải thị vệ thân cận của ta sao?” Khương Ly hỏi lại.
Khóe miệng Hạ Đường co giật kịch liệt. “Đúng, nhưng nô tỳ không dám.”
Khương Ly khẽ thở dài: “Ngươi thật chẳng có tác dụng gì.”
“Thuộc hạ không dám mạo phạm các trắc quân.”
Huống hồ, thị vệ thân cận cũng chẳng phải chuyện gì cũng có thể làm.
Hạ Đường ngượng ngập cười cười: “Quân thượng đã nói, đế cơ đêm nay nhất định phải viên phòng, không được tìm cớ thoái thác.”
Khương Ly khẽ lắc đầu, cuối cùng nàng cũng chẳng bước chân tới viện của bất kỳ trắc quân nào.
Nàng lấy lý do thân thể không khỏe, trở về viện của mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

