Khi nghỉ ngơi và ăn cơm tại trạm dừng chân, Bối Lệ mở máy tính muốn tìm thông tin liên lạc của người phụ trách thực tế buổi triển lãm truyện tranh để trao đổi sơ bộ. Nhưng sau khi suy nghĩ kỹ, cô thấy tốt nhất nên nộp phương án trước đã, chuyện kia để sau này hãy tính.
"Để sau này hãy tính vậy." Cô tự lẩm bẩm: "Dù sao thì cũng chưa đến bước đó."
"... Để sau này hãy tính?" Nghiêm Quân Lâm cúi người nhìn vào màn hình máy tính của cô và hỏi: "Lại định làm cho xong chuyện để đối phó à?"
"Không phải đối phó." Bối Lệ nói: "Hiện tại chỉ là viết phương án lập kế hoạch thôi, vả lại chưa chắc họ đã chọn phương án của tôi."
Nghiêm Quân Lâm đứng thẳng lưng dậy: "Đừng có tìm lý do cho bản thân mình trước như vậy. Bây giờ em cứ làm tùy tiện rồi đợi đến lúc thất bại lại dùng cái lý do 'dù sao mình cũng đâu có nỗ lực' để an ủi bản thân hay sao?"
Bối Lệ định phản bác nhưng lại thấy anh nói trúng tim đen của mình.
Hồi học cấp ba cô đúng là như vậy, bất kể là môn học nào, thời gian đầu khi mới hạ quyết tâm học tốt thì cô nỗ lực nhất, nhưng sau đó lại dần dần lơ là. Thấy các bạn khác thức đêm học bài cô cũng lo lắng và mất phương hướng, càng đến gần kỳ thi cô càng bồn chồn, nhưng khi nhận được bảng điểm thì cô lại thấy bình tĩnh lạ thường.
Dù sao thì chính cô cũng hiểu rõ, với mức độ nỗ lực như thế mà được điểm cao thì mới là chuyện không tưởng.
"Điều em sợ là sự thất bại hay là không dám đối mặt với năng lực thực sự của bản thân mình?" Nghiêm Quân Lâm hỏi: "Cái gọi là 'làm tùy tiện' hiện tại của em là thực sự không quan tâm đến kết quả, hay là đang lo sợ sau khi nỗ lực hết mình lại không nhận được thành quả như ý muốn?"
Bối Lệ thẹn quá hóa giận: "Chính vì anh nói chuyện lúc nào cũng không chịu buông tha như vậy nên chúng ta mới cãi nhau nhiều thế đấy."
Sắc mặt Nghiêm Quân Lâm bỗng trầm xuống.
Bối Lệ cũng nhận ra mình đã quá cảm tính, cô không nên lôi những chuyện cũ ra nói vào lúc này.
Cô lên tiếng xin lỗi: "Tôi—"
"Xin lỗi." Nghiêm Quân Lâm ngắt lời: "Anh không nên chỉ trích em, dù sao thì bây giờ chúng ta cũng chỉ là mối quan hệ họ hàng bình thường mà thôi."
Bối Lệ há miệng định nói gì đó nhưng cảm giác như có ai đó dùng ngón tay cái ấn mạnh vào cổ họng mình, vừa ngột ngạt vừa đau đớn.
Cô cúi đầu rồi bắt đầu lẳng lặng tìm kiếm thông tin liên lạc của người phụ trách triển lãm truyện tranh và gửi email tư vấn. Ở phía bên kia, qua khóe mắt cô thấy Nghiêm Quân Lâm sải bước đi về phía thùng rác, chai nhựa trong tay anh bị bóp nát bấy rồi bị ném mạnh vào trong đó.
Bốp—
Một tiếng động trầm đục vang lên như tiếng búa tạ rơi xuống đất.
Khi về đến Hỗ Thành vào buổi tối, Bối Lệ bảo Nghiêm Quân Lâm đưa thẳng cô đến công ty, cô cần đăng nhập vào mạng nội bộ để tra cứu một số dữ liệu nhằm hoàn thiện phương án tiếp thị kia.
Cô làm một mạch đến tận chín giờ tối, trong khoảng thời gian đó Bối Lệ đã liên lạc được với một người phụ trách triển lãm, trao đổi sơ qua tình hình và bổ sung thêm nhiều chi tiết. Cô ngáp một cái rồi gấp máy tính xách tay lại, dự định sáng mai kiểm tra lại một lần nữa là có thể giao cho chị Vĩ.
Những người trong nhóm hầu như đã về hết, Bối Lệ vươn vai một cái thì thấy Thái Điềm đi vào.
Mái tóc ngắn uốn xoăn xinh đẹp với chiếc kẹp tóc đính đá lấp lánh bên tai khiến cô ấy trông như một nàng tiên nhỏ ngọt ngào.
Cô ấy cười nói rằng mình vừa kết thúc buổi hẹn hò nhưng để quên tài liệu nên quay lại lấy.
"Phương án làm xong chưa?" Thái Điềm tỏ vẻ quan tâm: "Mấy ngày nay tâm trạng chị Vĩ không tốt, ngày mai là phải nộp rồi, cậu chú ý một chút, tuyệt đối đừng để chậm trễ đấy."
Bối Lệ lên tiếng cảm ơn lời nhắc nhở của cô ấy.
Cô vừa đứng dậy thì tin nhắn của Lý Lương Bạch cũng vừa tới.
[Bối Bối, anh đang ở dưới lầu công ty em này]
Hai người cùng nhau đi đến khuôn viên trường đại học của Bối Lệ rồi nắm tay nhau đi dạo dưới ánh trăng.
Lý Lương Bạch tốt nghiệp trước Bối Lệ tận tám năm, khi quay lại nơi này, anh ấy hào hứng kể cho cô nghe rằng tám năm trước chỗ này vẫn còn là đất hoang, còn mảnh đất kia từng đào được một bộ xương trắng...
Bối Lệ cảm thấy sợ hãi nên nép sát vào người anh ấy: "Chỗ đó bây giờ là tòa nhà ký túc xá nam đấy."
"Ừm." Lý Lương Bạch thuận thế ôm lấy cánh tay cô: "Nghe nói chỉ có những người trẻ tuổi mới trấn áp được thôi."
Bối Lệ đưa ra một quyết định nhỏ: "Từ nay về sau em sẽ đi vòng qua chỗ đó."
Lý Lương Bạch không nhịn được cười: "Bối Bối, em còn nhớ những gì chúng ta đã nói khi lần đầu gặp mặt không?"
"Chuyện gì cơ?"
"Anh nói anh đã quyên tặng cho trường cũ một số cơ sở hạ tầng và vài tòa nhà." Lý Lương Bạch mỉm cười: "Em nói em đều đã đến qua và rất thích chúng, bao gồm cả cái ký túc xá nam kia sao?"
"Là anh quyên tặng à?" Bối Lệ kinh ngạc và chợt hiểu ra: "À, vậy nên lúc đó anh đã biết là em đang nói dối rồi."
Chẳng trách lúc đó anh ấy lại cười vui vẻ đến như thế.
Hóa ra anh ấy đã lập tức nghe ra lời nói dối của cô.
"Bối Bối của chúng ta không giỏi nói dối chút nào." Lý Lương Bạch mỉm cười: "Em có một thói quen khi nói dối là không dám nhìn thẳng vào mắt người khác, đã có ai nói với em điều đó chưa?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
