Lý Lương Bạch đưa Bối Lệ về nơi ở rồi mỉm cười hôn lên trán cô.
"Sau khi về nhà thì hãy gọi video cho anh nhiều vào nhé." Lý Lương Bạch nói: "Có việc phải gọi, mà không có việc thì lại càng phải gọi."
Bối Lệ nói: "Em chỉ về nhà ba ngày thôi mà."
"Một ngày không gặp như cách ba thu." Lý Lương Bạch thở dài, hôn lên đôi mắt cô: "Về sớm chút nhé, đừng để anh phải cô đơn lẻ bóng quá lâu."
…
Bà ngoại của Bối Lệ vẫn còn rất minh mẫn, giọng nói thì hào sảng. Người ta vẫn thường bảo người già sợ nhất là bị ngã, nhưng khi Bối Lệ tận mắt thấy bà ấy mắng cậu mình thì cô mới hoàn toàn yên tâm.
"Chao ôi, đã bảo là không cần về, không cần về rồi mà cứ không nghe." Bà ngoại Chung Ái Hoa nói: "Xin nghỉ chắc là bị trừ không ít tiền đâu nhỉ?"
"Con có ngày nghỉ phép mà, bà đừng lo." Bối Lệ giải thích: "Đợt hoạt động cuối tuần trước con không lấy tiền tăng ca mà đổi sang nghỉ bù ạ."
Bối Lệ ngạc nhiên: "Sao anh ấy cũng qua đây ạ?"
"Bây giờ nó là anh họ của con, sao lại không thể qua đây? Thằng bé Quân Lâm này ấy mà, tuy Tết vừa rồi không về nhà nhưng bình thường vẫn hay tới thăm bà ngoại lắm." Trương Tịnh nói: "Được rồi, đi xem thử đi, ở đây không cần con đâu— Quần áo còn chẳng xếp nổi cho phẳng phiu nữa, đi ra ngoài đi."
Bối Lệ lững thững đi ra cổng khu tập thể.
Khu tập thể này là khu tái định cư nên mảng xanh, các tiện ích công cộng đều ở mức trung bình. Ông lão bảo vệ ở cổng đang bị khạc đờm, không ngừng ho khụ khụ. Tiếng tivi thì mở rất lớn, đang phát một bộ phim gia đình đầy những cảnh gào thét cãi vã ồn ào.
Đúng lúc này Lý Lương Bạch gọi video tới. Anh ấy vừa tan làm và đang ngồi trong xe, mỉm cười bảo Bối Lệ cho anh ấy xem xung quanh vì anh ấy vẫn chưa từng đến quê hương của cô.
Đúng lúc ráng chiều đỏ rực cả bầu trời, không khí mùa thu mát mẻ, Bối Lệ mở camera sau rồi xoay một vòng cho anh ấy xem. Đột nhiên, trên màn hình xuất hiện một người không ngờ tới.
Trong chiếc áo len màu xanh thẫm và quần tây đen, Nghiêm Quân Lâm đang đứng đó với vẻ mặt lạnh lùng.
"Bối Lệ." Anh nói: "Mẹ bảo em về ăn cơm."
Bối Lệ sợ đến mức lập tức tắt phụt cuộc gọi video.
Cô không chắc liệu Lý Lương Bạch có nhìn thấy không. Trái tim cô đập loạn xạ, đến khi bình tĩnh lại cô mới nhận ra phản ứng vừa rồi của mình quá khích— liệu có khiến mọi chuyện trông như đang cố tình che giấu điều gì không?
Trong lúc đang do dự, cô nhận được tin nhắn từ Lý Lương Bạch.
Darling: [Vừa rồi mạng của anh không tốt, tín hiệu bị gián đoạn mất rồi]
Darling: [Bối Bối, có tiếp tục gọi video nữa không em?]
Bối Lệ thở phào nhẹ nhõm.
May quá, Lý Lương Bạch không nhìn thấy Nghiêm Quân Lâm.
Đây đúng là chuyện may mắn trong muôn vàn cái rủi.
Cô nhắn lại.
Bối Bối: [Em chuẩn bị vào nhà bà ngoại ăn cơm rồi, gia đình sum họp ạ]
Bối Bối: [Tối mình nói chuyện tiếp nhé]
[Được thôi.]
Với gương mặt không chút biểu cảm khi trả lời tin nhắn, Lý Lương Bạch cất điện thoại rồi đứng trong căn phòng thuê của Bối Lệ, khẽ nghiêng người quan sát.
Nơi này được sắp xếp vô cùng ngăn nắp và tỉ mỉ. Trên ghế sofa đã có thêm gối ôm, ngay cả máy pha trà cũng đã được thay mới, trong bếp còn lắp thêm một máy lọc nước uống trực tiếp.
Những ngăn tủ vốn trống rỗng nay đã được xếp đặt gọn gàng đủ loại gạo, mì, dầu ăn và gia vị nấu nướng. Trên bàn ăn đặt một lọ hoa thủy tinh, bên trong cắm một đóa hoa bách hợp trắng muốt.
Anh ấy ngồi xuống ghế sofa, nhìn thấy trong thùng rác có một chiếc túi đựng bánh trung thu nhỏ xíu.
Lý Lương Bạch cúi người nhặt lên xem.
Góc dưới bên phải được in ấn rất rõ ràng.
— Nhân hoa hồng Vân Thối.
____
Bối Lệ theo Nghiêm Quân Lâm về nhà bà ngoại.
Trên suốt chặng đường đi, cả hai người họ đều chẳng ai nói với ai câu nào.
Trước đây cô không có cảm giác gì với câu nói "người có tình rồi cũng thành anh em".
Cho đến sau khi chia tay, Nghiêm Quân Lâm thực sự trở thành anh trai của mình thì Bối Lệ mới cảm nhận được sự ngượng ngùng đến mức ngạt thở.
Chuyện xảy ra vào đầu năm thứ hai sau khi hai người họ chia tay, dì của Bối Lệ đã tái hôn với cha ruột của Nghiêm Quân Lâm.
Khoảnh khắc trước Bối Lệ còn đang rơi lệ rồi nói với anh rằng cô không nhìn thấy tương lai của cả hai.
Nhưng ngay khoảnh khắc sau đó, Nghiêm Quân Lâm đã trở thành người một nhà với cô.
Đây đúng là một tương lai mà dù có vắt óc suy nghĩ cô cũng chẳng tài nào hình dung ra được.
Khi về đến nhà thì mọi người đều đã tụ họp đông đủ. Vì một bàn không ngồi hết nên mọi người phải chia ra thành hai mâm, người lớn một mâm và đám hậu bối một mâm. Thật không may là chỉ còn lại đúng hai chỗ trống nằm sát cạnh nhau.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
