Chiếc đồng hồ được giao đến và đây là bản giới hạn, trên mặt khảm xà cừ là hình chim công bằng đá quý. Vỏ bằng vàng hồng được nạm một vòng kim cương quý giá, núm vặn là đá xanh kết hợp dây da cá sấu xanh đậm.
Lý Lương Bạch đích thân đeo đồng hồ lên tay cho cô.
"Món quà này quý giá quá khiến em không dám nhấc tay."
Anh ấy cười: "Vậy thì anh mới có thể nắm tay em mãi."
Lý Lương Bạch nâng bàn tay cô lên rồi đặt một nụ hôn.
"Dù đắt đến đâu cũng không thể sánh được với em. Khi dự án đầu tiên thành công anh đã tự hứa với mình tiền kiếm được phải mua quà cho tất cả người thân. Bố mẹ và chị gái đều có rồi, giờ chỉ còn thiếu em."
Bối Lệ chớp mắt: "Anh nói làm em thấy cay mắt quá."
"Giờ em đã giúp anh hoàn thành tâm nguyện rồi." Lý Lương Bạch mỉm cười: "Cảm ơn em, hãy luôn đeo nó nhé?"
Bối Lệ nói: "Nó quý quá nên em không thể đeo đi làm."
"Ngốc quá, chính vì đi làm nên em mới càng phải đeo. Đừng bao giờ tỏ ra khiêm tốn nơi công sở em nhé. Người đời rất thế lợi nên giàu thô lỗ là có cá tính, còn nghèo mà hướng nội thì sẽ bị coi là vô lễ thôi.”
“Em không cần phải thể hiện sự hiền lành trong công việc. Hãy bộc lộ năng lực trước rồi mới thể hiện sự thân thiện, đừng bao giờ làm ngược lại hai điều quan trọng này. Sự khác biệt giữa thân thiện và nịnh bợ là tiền bạc, tiền là thứ tốt giúp em sống nhẹ nhàng, hãy tận hưởng đi."
Bối Lệ nghe mà thấy vô cùng mông lung và mơ hồ.
Lý Lương Bạch để cô đeo luôn chiếc đồng hồ trên tay. Khi lên xe, cô thấy trên ghế còn có thêm một hộp quà nữa. Lý Lương Bạch ra hiệu cho cô hãy mở hộp quà đó ra.
Bên trong là một cuốn tranh vẽ đã được lưu giữ lâu ngày, đó là tập tranh tuyệt bản của Delon mà cô từng nhắc. Bối Lệ hoàn toàn bị bao vây bởi sự quan tâm lớn lao này.
Cô cảm nhận được một tình yêu mãnh liệt đang dâng trào, tình cảm ấy lớn đến mức khiến cô muốn bộc bạch hết. Cô muốn nói ra sự thật về chuyện của Nghiêm Quân Lâm.
Cô thấy vô cùng áy náy trước sự chân thành của anh ấy, sự tốt đẹp này khiến cô muốn dành mọi thứ để đáp lại. Ngay cả cái bí mật đang khiến cô luôn thấy bất an bấy lâu.
"Thật ra, em—"
Bối Lệ chưa kịp nói hết thì đã bị anh ấy dịu dàng ngắt lời.
"Suỵt— Đừng nói gì cả, nói ra sẽ chỉ thấy buồn thêm thôi. Chiều nay nhắc lại chuyện cũ làm anh thấy rất hối hận, chắc hẳn em đã chịu nhiều uất ức trong mối tình đó. Kể từ nay hãy quên hết đi và coi anh là mối tình đầu, hãy coi đoạn tình cảm này là lần đầu em biết yêu nhé?"
...
Anh ấy bình thản đưa cô về rồi trao nụ hôn luyến tiếc, chờ cô vào hẳn trong phòng thì anh ấy mới lên xe gọi điện. Anh ấy lập tức gọi cho một người bạn với vẻ mặt lạnh lùng.
"Tôi sẽ đến ngay." Anh ấy trầm giọng: "Hãy giữ cậu ta lại, đừng để cậu ta đi và cũng đừng có ép cậu ta uống rượu. Cứ để cậu ta tỉnh táo, tôi có vài lời muốn hỏi cậu ta."
Nửa giờ sau, tại một phòng bao trong nhà hàng nọ.
Trên bàn đầy món ngon nhưng đĩa của anh vẫn sạch trơn.
"Ngài muốn hỏi về Bối Lệ sao? Tôi biết cô ấy đấy. Chúng tôi là đồng hương và đều ở thành phố Đồng Đức. Hồi đó trường có hội đồng hương nên chúng tôi đi chung xe." Người đàn ông cười nịnh bợ rồi rót rượu cho anh ấy.
"Tổng giám đốc Lý... ngài muốn biết điều gì về cô ấy ạ?"
"Mọi thứ về cô ấy tôi đều muốn biết hết." Anh ấy lạnh nhạt: "Sau khi đi chung xe thì sao? Bạn trai cô ấy lúc đó là ai?"
Người đàn ông vẫn còn ấn tượng sâu sắc về Bối Lệ.
Đó là một cô gái xinh đẹp với mái tóc đen dài mượt mà, vừa lên xe là anh ta đã chú ý ngay đến vẻ mộc mạc ấy. Cô mặc áo thun xám đơn giản nhưng vẫn rất nổi bật, cô luôn đeo tai nghe và im lặng ngồi đọc sách suốt chuyến.
Anh ta từng định bắt chuyện nhưng đã bị bạn ngăn lại, người đó bảo cô đang theo đuổi người khác nên không có cửa.
Ngoài ra anh ta cũng không biết thêm quá nhiều điều khác, Bối Lệ hiếm khi tham gia các hoạt động của hội đồng hương.
"Chuyện này tôi không rõ nhưng nghe nói người đó họ Lục. Lục gì nhỉ... à đúng rồi là Lục Ngữ, Chủ tịch Hội sinh viên. Anh ta cũng là người gốc Đồng Đức chúng tôi đấy."
"Lục Ngữ?" Lý Lương Bạch trầm ngâm suy nghĩ về cái tên này.
Người này rốt cuộc lại là kẻ nào nữa đây?
Anh ấy im lặng suy tư rồi cầm ly rượu lên nhưng không uống, một lát sau anh ấy mới đặt mạnh ly rượu xuống bàn phát ra tiếng.
"Vậy còn Nghiêm Quân Lâm? Anh đã nghe tên này chưa?"
"Nghiêm Quân Lâm sao?" Người đàn ông lặp lại cái tên vài lần, đôi mắt anh ta sáng rực lên như vừa nhớ ra chuyện gì đó.
"Tôi có ấn tượng với cái tên này đấy!"
Anh ta kể: "Đó là đàn anh cấp ba và là thủ khoa khối tự nhiên, anh ta học giỏi cực kỳ luôn... sao ngài lại hỏi về anh ta?"
Tại sao anh ấy lại hỏi về anh sao?
Lý Lương Bạch nheo mắt cười nhưng trong lòng chẳng hề vui.
Sự việc đã quá rõ ràng rồi.
Kể từ ngày Nghiêm Quân Lâm dọn đến cô luôn thấy bất an. Cô vốn dĩ chẳng giấu được tâm sự vì cô là một kẻ ngốc, cô luôn để lộ hết mọi suy nghĩ và lo lắng lên trên mặt.
Lý Lương Bạch không thể hỏi và cũng không để cô nói ra, nếu anh ấy hỏi và cô nói thì sự áy náy trong lòng cô sẽ mất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

