Thư phòng nằm ở dãy nhà ngang trong sân chính.
Khi Tần Chân bước vào thì thấyTần Việt Sơn đang đứng bên bàn viết chữ.
Nàng nhận lấy trang giấy đã viết xong từ tay Lưu Ly đặt lên góc bàn rồi lặng lẽ đứng hầu một bên.
Tần Việt Sơn viết xong nét cuối cùng của chữ “Đức”, mới nói: “Chuyện của Trình gia là Tần Văn không đúng nhưng sự việc đã đến nước này, tổ phụ cũng không thể thay đổi được gì.”
Nói đến đây, ông đặt bút lông xuống, nhìn về phía Tần Chân: “Khi con xuất giá, tổ phụ sẽ cho con thêm một ngàn lượng của hồi môn, con thấy thế nào?”
Nhân tài Tần gia ngày càng mai một, đời sau không bằng đời trước nên tiền bạc cũng không dư dả, một ngàn lượng không phải là con số nhỏ.
Tần Chân mang theo ký ức của kiếp trước, không thân thiết với người nhà họ Tần, nhưng vẫn luôn kính nể Tần Việt Sơn – ông là một nho tướng, không chỉ võ nghệ cao cường, mưu lược cũng không hề thua kém ai, một mình vươn lên đến chức Trụ quốc tướng quân không chỉ nhờ vào may mắn.
Nàng nói: “Tổ phụ không cần làm vậy đâu ạ, là do cháu gái và tam biểu ca vô duyên mà thôi.”
“Đứa trẻ ngoan.” Tần Việt Sơn hiền từ cười: “Yên tâm, Chiêu Vương không đáng sợ như vậy đâu. Hơn nữa, tổ phụ có rất nhiều bạn cũ trong quân, để tránh hiềm nghi phần lớn hắn sẽ không chọn nhà chúng ta.”
“Cháu gái minh bạch, cháu gái không sợ.”
Tần Chân tuy sống trong nội trạch nhưng sự hiểu biết về giới quyền quý kinh thành không hề thua kém bất kỳ ai trong Tần gia. Với mối quan hệ giữa Chiêu Vương và Hoàng thượng, chưa chắc Chiêu Vương đã để tâm đến những chuyện này khi tuyển phi. Nhưng việc này nằm ngoài khả năng của nàng, nói nhiều cũng vô ích, chi bằng cứ nghe theo lời tổ phụ.
“Ngươi hiểu rõ là tốt rồi.” Tần Việt Sơn mở bài viết của Tần Chân ra, lướt mắt qua rồi khen: “Chữ viết không tệ.”
Tần Chân viết lối chữ tiểu khải, đây là loại chữ nàng kém nhất, tuy đủ tinh tế nhưng lại thiếu đi phần khí khái.
Dù vậy, trong số các nữ tử cùng thế hệ của Tần gia thì nàng vẫn là người viết đẹp nhất.
Lời khích lệ của Tần Việt Sơn tuyệt đối không phải là an ủi suông.
Tần Chân khiêm tốn nói: “Tổ phụ quá khen rồi.”
Tần Việt Sơn cầm một chiếc hộp gỗ bên tay trái, ra hiệu cho Tần Chân nhận lấy: “Bây giờ đã lui hôn, sau này hôn sự của con e là sẽ gian nan. Có chút tiền phòng thân, cuộc sống cũng không đến nỗi quá khổ sở. Trong này có một ngàn lượng ngân phiếu, con cầm lấy đi.”
Nàng đã không thể gả vào nhà quyền quý, mà tìm một gia đình môn đăng hộ đối cũng chẳng dễ dàng, có lẽ sẽ phải gả cho người có gia thế thấp hơn. Đến lúc đó, số tiền này sẽ có ích.
Nàng do dự một lúc, đang định đưa tay ra nhận thì nghe thấy tiếng gõ cửa hai cái, ngay sau đó có người tiến vào.
Người đến là Tần lão phu nhân Mạnh thị.
Bà tự mình bưng một chén canh, dịu dàng hỏi: “Lão thái gia đang làm gì vậy?”
Tần Việt Sơn đành bất đắc dĩ thu hộp lại, đặt lên bàn: “Phu nhân, Trân Trân đã chịu thiệt thòi, lão phu muốn bù đắp cho nó một chút.”
Mạnh thị đặt khay xuống, cười nói: “Cũng phải, Trân Trân nhà chúng ta vốn có số làm vương phi, của hồi môn mà ít quá thì e là khó coi.”
Bà nói một cách dứt khoát, gộp luôn số bạc mà Tần Việt Sơn định cho thêm vào của hồi môn chính thức của Tần Chân.
Tần Việt Sơn nhíu mày, nói với Tần Chân: “Trân Trân, cháu về trước đi.”
Tần Chân gật đầu, đang định hành lễ cáo lui thì lại nghe Mạnh thị lên tiếng.
“Haiz...” Bà thở dài một hơi rồi ngồi xuống chiếc ghế thái sư: “Lão thái gia, ta biết là Trân Trân đã chịu thiệt thòi nhưng ta cũng hết cách. Một mình lão đại phải gánh vác cả gia đình, nếu ta không thiên vị đại phòng một chút thì lương tâm không sao yên được.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Mới đọc vài chương nhưng đã cảm thấy truyện hay và thú vị
Mình cảm ơn ạ
-593460.png&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)