Thế nên số người cần điều tra đã giảm đi đáng kể.
Một lát sau tất cả quan khách đều đã rời khỏi phủ trưởng công chúa.
Tần Việt Sơn, huynh muội Tần Chân cùng với Chiêu Vương và những người khác cùng nhau đến rừng trúc.
Tần Việt Sơn phỏng đoán: “Chẳng lẽ là kẻ thù của Tần gia ta? Vậy tại sao không nhắm vào lão phu?”
Chiêu Vương lắc đầu: “Hoặc là kẻ thù của bổn vương.”
Lời giải thích này cực kỳ hợp lý.
Tần Chân nói: “Cháu cũng nghĩ vậy. Nhị ca của cháu loay hoay ở đây một lúc lâu, lại giẫm phải phân. Kẻ đó sợ bị bại lộ hành tung nên đã hành động theo nguyên tắc thà giết nhầm còn hơn bỏ sót mà ra tay độc ác.”
Lời này của nàng nhận được sự đồng tình của mọi người.
Vì hiện tại hung thủ không có ở trong phủ trưởng công chúa nên mọi người ở lại đây cũng chẳng còn ý nghĩa gì.
Tần Việt Sơn quyết định dẫn theo hai huynh muội cáo từ. Trên đường trở về, ba người hiếm khi chen chúc trong cùng một cỗ xe ngựa.
Tần Việt Sơn hỏi: “Trân Trân, vì sao cháu lại chắc chắn thế tử Võ An Hầu và Thái cô nương có tư tình?”
Ông cảm thấy việc Tần Chân chỉ dựa vào hai người đứng quá gần nhau trong đình mà đưa ra kết luận này thì có phần quá võ đoán.
“Chuyện này…” Tần Chân khó mà trả lời bởi vì theo nguyên tắc nàng vẫn là một tiểu cô nương chưa trải sự đời, nếu nói rằng mình đã kiểm tra nơi riêng tư của hai nạn nhân thì quả thực quá gây sốc.
Do dự một lát, nàng nói: “Vị ma ma đi vào cùng cháu gái nói rằng, Thái cô nương đã sớm thất thân, hơn nữa trước khi chết không hề bị xâm hại. Theo cháu được biết, Thái cô nương chưa thành thân cho nên nhất định có tư tình với người nào đó.”
Tần Việt Sơn lại hỏi: “Vậy tại sao cháu lại đi thẳng đến nhà xí phía tây mà không phải phía đông? Và vì sao lại chắc chắn gã sai vặt đó sẽ rửa tay?”
“Chuyện này…” Tần Chân lau vệt mồ hôi không hề tồn tại trên trán: “Tổ phụ, hung thủ đã làm nhục thi thể của tỳ nữ sau khi nàng ta chết, nếu hắn không coi đó là thú vui thì trong lòng nhất định sẽ cảm thấy ghê tởm đến cực điểm. Hơn nữa, hắn còn phải hầu hạ thế tử Võ An Hầu, nếu không rửa tay thì thế tử Võ An Hầu cũng sẽ không đồng ý. Cháu đi thẳng đến nhà xí phía tây chỉ là suy đoán, hung thủ có tật giật mình ắt hẳn rất cẩn thận đa nghi do vậy để cho chắc chắn hắn sẽ chọn một nơi xa hơn.”
Tần Việt Sơn liên tục gật đầu, cảm thán: “Không ngờ đấy, cháu lại thông minh như vậy, nếu là nam nhi nhất định sẽ là một vị quan tốt.”
Tần Y uể oải tựa vào gối, nhưng đầu óc vẫn không ngừng suy nghĩ: “Nếu hai người có tư tình, vậy tại sao thế tử Võ An Hầu lại… Chẳng lẽ hắn cũng đến đây để xem mắt. Huyện chúa mất sớm, Thái gia không được hưởng phúc từ trưởng công chúa khiến gia cảnh ngày một sa sút. Thái Văn Tâm mong được gả cho thế tử Võ An Hầu nhưng Hầu phủ lại trước sau không đồng ý. Vì thế, Thái Văn Tâm đã uy hiếp thế tử Võ An Hầu, dọa sẽ nói ra chuyện tư tình của hai người cho nên đã bị diệt khẩu.”
Tần Chân gật đầu, nàng cũng cho là như vậy, hơn nữa còn đoán được mục đích của thế tử Võ An Hầu khi cởi y phục của hai nữ tử.
Thứ nhất là để trưởng công chúa vì bảo toàn thể diện mà ngăn cản việc khám nghiệm tử thi. Thứ hai là để che giấu động cơ phạm tội, khiến quan phủ cho rằng hung thủ giết người chỉ vì sắc. Thứ ba, hắn có thể muốn sỉ nhục người chết.
Nàng chỉ có một điều không hiểu, tại sao hung thủ lại làm nhục thi thể của tỳ nữ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)