Chị Trương ở nhà bên nghe thấy có tiếng động, lập tức bỏ dở công việc trong tay, vội vàng đi sang.
Đập vào mắt cô ấy đầu tiên là bóng lưng của hai người đàn ông lạ mặt. Chị Trương tiện tay vớ luôn cây chổi để ở cửa, rón rén bước tới.
Sợ là kẻ gian, cô ấy vốn định nhân lúc đối phương mất cảnh giác mà ra tay trước, ai dè cô nhóc bên trong vừa nhìn thấy chị ấy đã làm lộ tẩy, cất giọng gọi to: "Cô ơi!"
Thấy khuôn mặt cô nhóc tươi rói, có vẻ không xảy ra chuyện gì, chị Trương mới thở phào nhẹ nhõm.
Thế nhưng, đến khi hai người đàn ông kia quay mặt lại, cô ấy lại chợt sững người.
Ái chà, đẹp trai phết.
Nhưng rồi lòng cô ấy lại dấy lên vẻ cảnh giác.
Hai người này trông không giống người địa phương, nét mặt cũng chẳng có vẻ gì là hiền lành, cô ấy lập tức gằn giọng: "Các người là ai!"
Cô nhóc đứng sau quầy thuốc chạy vù đến bên cạnh.
Chị Trương đưa tay xoa đầu cô nhóc, hạ giọng dò hỏi: "Tiểu Thiền không sao chứ cháu?"
Chu Tiểu Thiền lắc đầu: "Cô ơi, cháu không sao ạ."
Chị Trương kéo cô nhóc nấp ra sau lưng mình, sau đó nheo mắt, nhìn chằm chằm vào hai người đàn ông kia: "Thím Triệu đi vắng để khám bệnh cho người ta rồi, nếu hai người muốn khám bệnh thì hôm khác hẵng tới."
Thế này rõ ràng là coi họ như kẻ xấu rồi.
Tống Thành định lên tiếng giải thích thì bị người bên cạnh cản lại.
Giang Thính Lan liếc nhìn cô nhóc đang ló đầu ra nhìn mình từ sau lưng người phụ nữ kia, khóe môi khẽ nhếch lên, sau đó dứt khoát xoay người rời đi.
Tiếng trò chuyện trong nhà văng vẳng vọng ra: "Tiểu Thiền, cháu đừng tin người lạ nhé. Lần sau mà họ còn tới thì phải sang tìm cô ngay, biết chưa?"
"Vâng ạ!"
"Mẹ cháu đi xem mắt vẫn chưa về cơ à?"
Bước chân Giang Thính Lan hơi khựng lại.
Giọng cô nhóc trong vắt vang lên: "Bà bảo mẹ không tới nữa, lát nữa bà ngoại sẽ đến đón cháu ạ."
"Thế cũng được, cháu qua nhà với cô đi, đừng ở một mình nữa."
"Dạ~"
Phía sau vang lên tiếng bước chân, lúc này Giang Thính Lan mới tiếp tục sải bước.
Về đến khách sạn, Tống Thành sai người mang cơm lên phòng, sau đó đi tới trước bàn làm việc: "Sếp Giang, cụ Giang có nhờ người nhắn lại, bảo anh gọi lại cho ông cụ một tiếng."
Người đàn ông bình thản đáp: "Tôi biết rồi."
Suốt dọc đường về, sắc mặt Giang Thính Lan vô cùng u ám, hoàn toàn khác với vẻ nghiêm nghị lúc làm việc bình thường.
Tống Thành không đoán ra được nguyên nhân do đâu và lúc này, nơi đáy mắt đang khẽ cụp xuống kia của anh cũng chẳng để lộ bất kỳ cảm xúc nào.
Đoán chừng là người nhà họ Giang ở thành phố Bắc lại xảy ra chuyện gì đó, Tống Thành ý tứ lùi ra ngoài.
Tống Thành không phải làm trợ lý cho Giang Thính Lan ngay từ đầu.
Lúc anh ấy vào làm, toàn bộ Giang thị đã nằm gọn trong tay vị sếp này rồi.
Phải làm việc hai, ba năm, anh ấy mới dần dần nhìn thấu được đôi điều.
Trong đó, điều gây sốc nhất không gì khác ngoài việc Giang Thính Lan là con ngoài giá thú của cựu chủ tịch Giang.
Thời điểm đó cựu chủ tịch Giang ốm đau liệt giường, anh em ruột cùng với hai trai một gái của ông ta đấu đá nhau sứt đầu mẻ trán để giành giật gia tài.
Ông cụ Giang dứt khoát đón luôn người con riêng cũng có quyền thừa kế về nhà, ý định ban đầu là dùng anh làm bia đỡ đạn để ép con cháu phải đoàn kết đồng lòng đối ngoại.
Nào ngờ chỉ vài tháng sau, ông cụ lại giao thẳng toàn bộ quyền điều hành Giang thị cho Giang Thính Lan.
Đám người ngoài như họ chẳng biết tường tận sự tình bên trong, chỉ nghe mấy vị tiền bối trong công ty kể lại rằng có hai tháng công ty được giao cho cậu cả nhà họ Giang điều hành.
Trong hai tháng ngắn ngủi ấy, từ khâu quản lý đến hoạt động kinh doanh đều rối như tơ vò, giá cổ phiếu rớt chạm đáy.
Mãi sau khi đổi sang Giang Thính Lan tiếp quản, Giang thị mới dần dần khôi phục lại sinh khí.
Phận làm công ăn lương chẳng thèm quan tâm dăm ba cái chuyện hào môn tranh quyền đoạt vị, họ chỉ màng đến tháng lương cầm trên tay.
Hai năm nay, dưới sự chèo lái của sếp Giang, Giang thị ngày càng phất lên như diều gặp gió, chế độ đãi ngộ của nhân viên đương nhiên cũng ngày một tốt hơn.
Nhìn ở một góc độ khác, điều này đồng nghĩa với việc địa vị của sếp Giang ngày càng được củng cố vững chắc.
Tuy nhiên, với tư cách là trợ lý đặc biệt, Tống Thành đương nhiên nhìn thấu nhiều thứ hơn những người khác.
Ông cụ Giang đâu phải dạng vừa, đám con cháu nhà họ Giang kia tất nhiên cũng chẳng đời nào chịu chắp tay dâng nhường miếng bánh lợi ích của mình cho kẻ khác.
Thế nên, tình cảnh hiện tại của sếp Giang thật ra chẳng hề khả quan chút nào.
Người đàn ông ngồi trước bàn làm việc đã bấm số gọi đi, Tống Thành nhẹ nhàng khép cửa lại.
Một tiếng sau, Quách Dương gõ cửa phòng, phải đợi một lúc, người bên trong mới ra mở cửa.
Người đàn ông vừa tắm xong, nửa người dưới chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm, hào phóng phô bày vóc dáng săn chắc chẳng kém gì huấn luyện viên thể hình.
Ánh mắt Quách Dương lia lịa quét từ trên xuống dưới, tặc lưỡi cảm thán: "Sếp Giang, cậu thế này…"
Giang Thính Lan lạnh nhạt liếc anh ấy một cái, sau đó quay lưng đi thẳng vào trong.
Quách Dương vội đẩy vali hành lý lục tục bám theo sau.
Đập vào mắt anh ấy đầu tiên là suất cơm cao cấp trên bàn vẫn còn nguyên vẹn chưa ai động đũa, Quách Dương nhíu mày: "Sao lại không ăn cơm thế?"
"Lát nữa tôi ăn.”
"Thảo nào mấy ông sếp lớn như cậu ai cũng bị đau dạ dày, ăn uống thất thường thế này, không bệnh mới lạ đấy. Giang Thính Lan, dù sao trước đây cậu cũng được tính là nửa bác sĩ, mấy cái đạo lý này còn cần tôi phải dạy cậu à?"
Giang Thính Lan thay đồ xong bước ra, rót một cốc nước rồi ngồi xuống sofa. Anh trầm giọng cất lời: "Phương án mới của dự án có thay đổi đấy, cậu xem lại cho kỹ đi."
Hai người là bạn cùng phòng thời đại học, đều là sinh viên ngành y khoa lâm sàng.
Sau khi tốt nghiệp, Giang Thính Lan về nhà kế thừa cơ nghiệp gia đình, còn Quách Dương thì tiếp tục học lên cao.
Nhưng học mãi cũng chẳng làm nên trò trống gì.
Năm ngoái, Giang Thính Lan liên lạc với anh ấy, bảo đến công ty giúp một tay.
Quách Dương cứ tưởng chỉ là phụ mấy việc lặt vặt, ai dè vừa đến, Giang Thính Lan đã ném ngay cho anh ấy dự án bệnh viện điều dưỡng dưỡng lão.
Tuy Quách Dương chưa từng làm qua công việc này, nhưng với năng lực học hỏi và sự kiên trì của sinh viên trường y thì dù vứt vào ngành nào cũng không hề lép vế.
Anh ấy cũng rất trân trọng cơ hội này, nên ngay từ lúc lập dự án vào năm ngoái đã dốc toàn lực đầu tư vào nó.
Quách Dương ngồi xuống đối diện, nghiêm túc nói: "Tôi xem rồi, thế này cũng tốt, giữ lại được nét đặc trưng của địa phương. Con phố đó cải tạo lại một chút là có thể phất lên ngay. Có điều tôi hơi lo, mấy khu nhà cũ xung quanh bị dỡ bỏ hết rồi, e là lượng người qua lại sẽ không đủ đông."
"Cứ xây bệnh viện trước đã. Khu phía Đông phố Vân Khê là đất quy hoạch cho dân cư, đến lúc đó sẽ có chung cư mới mọc lên."
"Thế thì không thành vấn đề nữa rồi."
Khi ngẩng lên nhìn bạn mình lần nữa, nụ cười của Quách Dương mang theo chút ẩn ý: "Thính Lan này, hôm nay tôi mới chợt nhớ ra một chuyện. Tôi nhớ Chu Duyên từng kể quê cô ấy ở một huyện nhỏ gần thành phố Nam, không lẽ chính là Vân An đấy chứ?"
Người đàn ông liếc mắt nhìn sang.
Quách Dương không chắc chắn lắm: "Cậu đừng nói là vì Chu Duyên nên mới ôm đồm nhiều dự án thế này nhé?"
Nhưng ngẫm lại, lý do này có vẻ không đứng vững cho lắm.
Vân An sắp được định hướng xây dựng thành trung tâm điều dưỡng quy mô lớn, tương lai tiền đồ vô lượng, giới tư bản chẳng ai là không muốn nhào vô chia phần.
Vị Lai với tư cách là một doanh nghiệp y tế, chắc chắn đã có kế hoạch cho dự án này từ lâu rồi.
Hơn nữa, hai người họ cũng chia tay lâu như vậy rồi. Quan trọng hơn là anh ấy còn nghe nói…
Quách Dương đưa mắt nhìn sang.
Thần thái người đàn ông kia vẫn lạnh nhạt, đôi mắt đen láy gần như hờ hững.
Anh ấy dè dặt dò hỏi: "Cậu có biết chuyện Chu Duyên đã kết hôn và có con gái rồi không?"
Đối phương không đáp lời.
Bầu không khí xung quanh khách sạn vốn đang thưa thớt khách này cũng trở nên tĩnh lặng như tờ.
Quách Dương biết điều không tiếp tục chủ đề này nữa. Anh ấy còn nghe ngóng được, sao Giang Thính Lan lại không biết chứ?
Hai người bàn bạc chuyện dự án thêm một lúc.
Gần xong việc, Giang Thính Lan chợt nhíu mày, sau đó với lấy hộp thuốc nhỏ trên bàn, thành thục lấy ra một viên rồi uống cùng ngụm nước.
Quách Dương thở dài: "Cơm để chình ình ra đấy, sao cậu không học được cách ăn uống cho tử tế đi?"
Giang Thính Lan rút một điếu thuốc lá thon dài từ trong bao.
Tiếng bật lửa lách cách vang lên, ngọn lửa xanh theo đó bùng cháy.
Làn khói mỏng lượn lờ lan tỏa trong không khí.
"Thính Lan, mấy năm nay cậu nhiễm không ít thói hư tật xấu rồi đấy."
…
Thứ Hai, Chu Duyên cùng chủ nhiệm Vương bên phường và bảy tám người bà con trong khu phố đến ủy ban để họp.
Chủ nhiệm Vương đặt rất nhiều kỳ vọng vào cô: "Tiểu Duyên à, cháu là người có học vấn cao nhất cả cái phố Vân Khê nhà mình. Lát nữa cháu phải đàm phán với họ cho cẩn thận đấy, không thể để họ lợi dụng sơ hở được. Chớ để đến lúc đó nhà mất, đất mất, lại còn bị người ta lừa cho một vố."
Có người hùa theo: "Đúng thế, đám tư bản đó giỏi nhất là lừa gạt người khác. Miệng thì bảo là đi họp, nhưng chẳng qua là muốn lợi dụng việc chúng ta không hiểu biết để qua mặt thôi. Con trai tôi bảo rồi, nếu chúng ta không đồng ý giải tỏa, chính quyền cũng hết cách."
Tin tức giải tỏa đền bù đã râm ran suốt bấy lâu nay, trong lòng mọi người thực ra đã sớm có tính toán về việc đi hay ở.
Dù phố Vân Khê là nơi gắn bó mấy đời nay, nhưng chuyện nơi này không theo kịp đà phát triển kinh tế bên ngoài là điều không cần bàn cãi. Lớp trẻ đứa thì ra ngoài mua nhà, đứa thì đi làm ăn xa, ở lại giờ chỉ toàn người già và trẻ nhỏ.
So với những hoài niệm dĩ vãng, thì việc cầm được căn nhà mới và số tiền thật sự trong tay vẫn có giá trị thiết thực hơn nhiều.
Trong lòng Chu Duyên vẫn chưa thể đưa ra quyết định.
Cô vừa muốn giữ lại phòng khám Đông y của ông nội và bố, lại vừa hiểu rằng có lẽ giải tỏa đền bù mới là hướng đi mới.
Cầm số tiền đền bù đó, đến một nơi sầm uất hơn để mở lại phòng khám, hoặc xin vào làm ở bệnh viện, hay các phòng khám lớn, bất kể chọn con đường nào cũng thiết thực hơn là cố chấp bám trụ ở đây.
Còn chưa đến nơi, điện thoại của Chu Duyên đã báo có tin nhắn tới.
Trần Bách Niên: [Em đến chưa?]
Trần Bách Niên: [Hôm nay sếp lớn của bên chủ đầu tư cũng có mặt đấy.]
Chu Duyên gõ chữ trả lời: [Vâng, tôi sắp đến rồi.]
Vừa đến cổng, từ xa đã nhìn thấy Trần Bách Niên đang đứng đợi.
Chủ nhiệm Vương nhiệt tình bước tới: "Cậu Trần à, lại phiền cậu phải ra tận đây đón chúng tôi rồi."
Trần Bách Niên đưa mắt lướt qua, nhìn thoáng qua người phụ nữ đang lẩn khuất trong đám đông nhưng vẫn toát lên vẻ xinh đẹp thanh tao, ôn hòa mỉm cười: "Vào thôi chủ nhiệm Vương, chỉ còn đợi mọi người thôi đấy."
"Ây da, vậy chúng ta vào nhanh nhanh thôi."
Phòng họp nằm ở tầng hai, Trần Bách Niên dẫn họ bước vào.
Trong phòng họp đã có sẵn bảy tám người ngồi đó, Chu Duyên không dám nhìn ngó nhiều, lặng lẽ đi theo sau.
Cô vốn định tìm một góc khuất để ngồi, nhưng chủ nhiệm Vương lại lớn giọng gọi: "Tiểu Chu, cháu lại đây ngồi cạnh chú này."
Chu Duyên đành phải bước lên, ngồi xuống bên cạnh Chủ nhiệm Vương. Ngồi xong, cô cẩn thận nhích ghế lại ngay ngắn.
"Chu Duyên?"
Có người cất tiếng gọi.
Chu Duyên vừa ngẩng đầu lên, cả người chợt cứng đờ.
Không khí ngay khoảnh khắc ấy dường như cũng ngưng trệ, ngột ngạt đến mức khiến cô tức thở.
Người gọi cô là Quách Dương, đang ngồi ngay bên tay trái của chiếc ghế chủ tọa.
Trần Bách Niên kinh ngạc: "Sếp Quách quen Chu Duyên sao?"
Quách Dương liếc nhìn người đàn ông đang ngồi im lìm bên cạnh, thầm tặc lưỡi trong lòng, h ấy không bình thường, tuyệt đối là có mờ ám.
An chỉ cười cười, không giải thích nhiều: "Bạn thời đại học ấy mà."
Chủ nhiệm Vương nghe vậy thì nhân cơ hội bắt quàng làm họ: "Sếp Quách đây cũng học Đại học thành phố Bắc sao?"
Quách Dương: "Đúng vậy. Được rồi, nếu mọi người đã đến đông đủ, vậy sếp Giang, chúng ta bắt đầu chứ?"
Chu Duyên vốn đã cúi gầm mặt, chợt cảm nhận được ánh mắt kia đã dời đi, theo sau đó là một giọng nói lạnh tanh không chút cảm xúc vang lên: "Ừm."
Cô siết chặt tay.
Dù biết dự án này do công ty con thuộc Tập đoàn Giang thị đầu tư, nhưng cô chưa từng nghĩ Giang Thính Lan sẽ đích thân xuất hiện ở đây.
Vì chưa từng chuẩn bị tâm lý cho cảnh tượng gặp lại nhau, nên phải mất một thoáng bối rối, cô mới miễn cưỡng lấy lại được vẻ bình tĩnh.
Trần Bách Niên giới thiệu các thành viên của ba bên có mặt trong phòng, về phía đại diện khu dân cư anh chỉ giới thiệu đến chủ nhiệm Vương, sau đó cất lời: "Chủ nhiệm Vương, theo phương án mới nhất, các cửa hàng ven sông ở phố Vân Khê sẽ được giữ lại để cải tạo. Mọi người có thể chọn giữ lại mặt bằng kinh doanh hoặc chọn phương án dời đi cùng khu dân cư, sắp tới chúng tôi sẽ đi khảo sát từng hộ để chốt lại. Về phần nhà ở trong ngõ ven sông thì phương án đền bù không thay đổi, mọi người chắc cũng đã xem qua tài liệu rồi. Hôm nay có sếp Giang của công ty Vị Lai đang ngồi đây, mọi người có thắc mắc gì cứ việc hỏi trực tiếp."
Chủ nhiệm Vương lập tức đưa ra yêu cầu mà mọi người đã bàn bạc trước đó: "Vị trí của phố Vân Khê và phố Phương Tử khác nhau, chúng tôi cảm thấy nếu áp dụng chung phương án đền bù của phố Phương Tử cho bên này thì không hợp lý lắm. Phía Đông phố Vân Khê đã được quy hoạch để xây chung cư, yêu cầu của chúng tôi là ngoài phương án đền bù đã có, phải cấp thêm cho mỗi hộ một căn chung cư nữa."
Đợt giải tỏa lần này dính dáng đến tận 208 hộ.
Hai trăm lẻ tám hộ, mỗi hộ đòi thêm một căn nhà, yêu cầu này khiến ngay cả một người vừa mới dặn bà con cứ "mạnh dạn đề xuất" như Trần Bách Niên cũng phải toát mồ hôi hột.
Cả căn phòng rơi vào trạng thái căng thẳng, im lìm.
Chủ nhiệm Vương huých tay vào đùi Chu Duyên, ra hiệu bảo cô cũng nói vài câu.
Trước khi tới đây, chủ nhiệm Vương đã chia sẻ cho cô nghe về kế hoạch của họ.
Kể từ khi huyện Vân An được nâng cấp lên thành quận, giá nhà đất đã tăng chóng mặt, hiện giờ một căn hộ bèo nhất cũng phải tầm năm, sáu trăm ngàn tệ.
Đòi cấp thêm cho mỗi hộ một căn nhà quả thực đúng là sư tử ngoạm.
Nước cờ của chủ nhiệm Vương là cứ hét giá khởi điểm thật cao, nếu phía công ty không đồng ý thì mới từ từ hạ yêu cầu xuống.
Ban đầu Chu Duyên cũng không có ý kiến gì với "chiến thuật" này, cô còn cất công liệt kê hàng loạt dẫn chứng để củng cố lập luận.
Chẳng hạn như sau khi khu điều dưỡng được xây dựng, khu vực phố Vân Khê nằm ở vị trí trung tâm sẽ có tiền đồ phát triển vô cùng rộng mở; hay như việc bà con đồng lòng ra sao, nếu không gật đầu đền bù thì dự án khó lòng mà tiến hành trót lọt.
Thế nhưng, bao nhiêu lời đã chuẩn bị sẵn trong bụng, khi nhìn thấy anh lại ngập ngừng nghẹn ứ ở cổ họng, không sao thốt nên lời.
Bao năm không gặp, cô chẳng dám chắc liệu Giang Thính Lan có còn là chàng trai Giang Thính Lan mà cô từng biết năm xưa hay không.
Bị chủ nhiệm Vương huých thêm cái nữa, Chu Duyên đành cắn răng đâm lao phải theo lao: "Tuy vài trăm hộ dân ở phố Vân Khê không giàu có gì, nhưng nhà nào cũng có cửa tiệm hoặc nghề ngỗng nhỏ để mưu sinh. Việc giải tỏa không chỉ là dỡ bỏ nhà cửa, mà còn cắt đứt nguồn thu nhập của bà con. Thế nên, chúng tôi cho rằng phương án hiện tại quả thực vẫn còn một số điểm chưa hợp tình hợp lý.”
Tống Thành nghe vậy thì chau mày: "Phương án hiện tại của chúng tôi đã áp dụng mức đền bù theo tiêu chuẩn trên tỉnh, vượt xa giá thẩm định của thị trường rồi, việc đòi thêm mỗi hộ một căn nhà là vô cùng vô lý."
Chủ nhiệm Vương khẽ đập tay xuống bàn: "Tiểu Chu nói đúng đấy, giải tỏa xong mấy trăm nhân khẩu chúng tôi đều mất cần câu cơm, các người nói xem chuyện này phải giải quyết thế nào?"
Bầu không khí càng lúc càng căng thẳng, Trần Bách Niên vội đứng ra hòa giải: "Chủ nhiệm Vương, chẳng phải chúng ta đã thống nhất hôm nay sẽ ngồi lại nói chuyện đàng hoàng sao? Sếp Giang đã đích thân ngồi ở đây, tức là đã thể hiện thành ý rất lớ…"
"Không cần đâu." Người đàn ông ngồi ghế chủ tọa đứng phắt dậy, đưa tay cài lại khuy áo vest đen, lạnh lùng lên tiếng: "Nếu các người đến đây đàm phán với tư tưởng muốn vơ vét một mẻ lớn, vậy thì dự án này chúng tôi bỏ cũng chẳng sao."
Nói xong, anh sải bước rời khỏi phòng họp, để lại một bóng lưng tuyệt tình và lạnh lẽo.
Quách Dương liếc nhìn người phụ nữ ở phía đối diện, sau đó cũng lật đật đuổi theo.
Người của bên chủ đầu tư vừa đi khỏi, căn phòng lập tức ồn ào như ong vỡ tổ.
Có người quay sang trách móc: "Ông Vương, tôi đã bảo từ trước là đừng có mà há miệng sư tử ngoạm rồi cơ mà. Giờ thì hay rồi, đuổi người ta chạy mất hút luôn."
Người khác lại rên rỉ: "Thằng con tôi còn đang trông chờ vào khoản tiền đền bù này để lấy vợ đấy!"
"Số tiền người ta đưa ra ban đầu vốn cũng nhiều lắm rồi mà."
"Giờ tính sao đây? Không lẽ họ không thèm đền bù giải tỏa nữa thật à?"
Cả phòng họp nháo nhào như cái chợ vỡ.
Trần Bách Niên cũng chẳng ngờ mọi chuyện lại bung bét ra nông nỗi này, anh ta bối rối nhìn ngó xung quanh, sau đó quyết định chạy đuổi theo ra ngoài trước.
Chu Duyên vẫn thẫn thờ ngồi yên tại chỗ.
Thế nhưng, lúc này tâm trí cô lại ngổn ngang những suy nghĩ khác.
Thay đổi rồi.
Cô chợt nhớ lại cái ngày đầu tiên quen biết Giang Thính Lan.
Kỳ nghỉ lễ Quốc khánh đầu tiên hồi năm nhất đại học, cô không về nhà.
Chu Trí Minh gọi liên tù tì cho cô mấy cuộc điện thoại, khiến cô buộc phải cầm máy đi ra khỏi phòng tự học để nghe.
Kết quả đương nhiên lại là một trận cãi vã nảy lửa.
Chu Duyên của tuổi 18, 19 khi ấy cứng đầu cứng cổ, bướng bỉnh như trâu.
Cúp máy, vừa quay đầu lại, cô đã bắt gặp một nam sinh đang đứng cách đó không xa, khóe môi vương nụ cười dịu dàng nhìn mình.
Anh có ngoại hình rất sáng, đường nét gương mặt thanh tú, sạch sẽ. Nụ cười rạng rỡ đắm mình trong ánh chiều tà của cậu khiến cô bất giác đỏ mặt, bao nhiêu bực dọc trong lòng phút chốc tan biến sạch sành sanh.
Anh hất cằm chỉ về phía cây nước lọc đang bị cô đứng chắn, cô vội vàng né sang một bên.
Lấy nước xong, cậu nam sinh lục trong túi áo ra một viên kẹo rồi chìa về phía cô, chất giọng trầm ấm, dễ gần vang lên: "Nạp đường vào cơ thể sẽ kích thích tuyến tụy tiết ra insulin, từ đó giải phóng dopamine. Hy vọng viên kẹo này có thể giúp cậu thấy vui vẻ hơn đôi chút."
Sugar rush. (Cảm giác hưng phấn vì đường).
Ngay từ lần đầu gặp gỡ ấy và cả bốn, năm năm dài sau này, Giang Thính Lan vẫn luôn là "viên kẹo" ngọt ngào dang tay bao dung ôm trọn lấy mọi cảm xúc của cô, mang đến cho cô cảm giác xoa dịu và hưng phấn tột cùng về mặt tinh thần.
Thế nhưng, Giang Thính Lan của hiện tại đã trở nên trưởng thành, chín chắn, nhưng cũng lạnh lùng và tuyệt tình hơn, trên người sặc mùi của một nhà tư bản.
Trái tim Chu Duyên khẽ nhói lên chua chát.
Rốt cuộc anh đã phải trải qua những chuyện gì.
Và cô, cũng đã phải trải qua những chuyện gì.
Cả hai người đều chẳng còn là chính mình của ngày xưa nữa.
Mọi người vừa cãi vã ồn ào vừa kéo nhau ra ngoài.
Chu Duyên lững thững tụt lại phía sau cùng.
Điện thoại chợt đổ chuông, cô tách khỏi đám đông ồn ã, đi về phía ngoài nhà vệ sinh ở tận cuối hành lang.
Là Trình Tĩnh Phong gọi tới.
Vừa bắt máy, tiếng "Mẹ ơi" non nớt cất lên từ đầu dây bên kia khiến giọng cô cũng bất giác dịu dàng theo: "Tiểu Thiền sao thế con?"
Giọng Chu Tiểu Thiền nũng nịu: "Mẹ ơi, chừng nào mẹ mới về thế ạ?"
"Giờ mẹ về ngay đây."
"Dạ vâng, bà ngoại làm món cánh gà om coca mà mẹ thích nhất đấy, mẹ mau về ăn nhé."
Chu Duyên không khỏi bật cười: "Là mẹ thích hay Tiểu Thiền thích thế ta?"
"Cả con với mẹ đều thích mà, hì hì." Chu Tiểu Thiền liến thoắng kể lể: "Mẹ ơi, hôm nay bà đưa con ra công viên chơi, xong có một ông bán kẹo hồ lô. Bà mua hẳn hai xâu, con một xâu, mẹ một xâu. Con ăn vị sơn trà, chua ơi là chua, bà bèn dọa là ăn thế sẽ rụng hết răng, con sẽ biến thành bà cụ móm mém, thế là con chả dám ăn nữa."
Chu Tiểu Thiền luôn thích hào hứng kể lể những chuyện mình gặp và cảm xúc của mình như thế.
Nghe chất giọng vui tươi của cô nhóc lúc này, tâm trạng Chu Duyên cũng nhẹ nhõm lây, cô dịu dàng dặn dò: "Giờ mẹ về đây, cục cưng ở nhà ngoan nhé."
"Dạ!"
Cúp điện thoại, Chu Duyên mới chợt nhận ra chút mùi vị khác thường thoang thoảng trong không khí.
Mùi hương trầm dịu nhẹ giúp an thần, rõ ràng là một mùi hương xa lạ, nhưng cô lại vừa mới ngửi thấy cách đây không lâu.
Như chợt nhận ra điều gì, tim cô hẫng đi một nhịp, vội quay đầu nhìn sang.
Người đàn ông vừa rửa tay xong, đang ung dung lấy khăn giấy thấm sạch từng giọt nước đọng trên đầu ngón tay và kẽ tay, sau cùng mới ném tờ giấy ăn đã ẩm ướt vào thùng rác.
Ngay sau đó, anh chậm rãi xoay người lại.
Bốn mắt chạm nhau, không gian dường như lại một lần nữa ngưng đọng.
Những mảnh ký ức vụn vỡ trôi dạt trong dòng chảy thời gian giờ phút này như thủy triều cuồn cuộn ùa về, hội tụ trọn vẹn trên gương mặt góc cạnh rõ ràng ngay trước mắt.
Chỉ tiếc là, người đàn ông đứng trước mặt cô lúc này đã chẳng còn là chàng trai từng mang đến cho cô thứ cảm giác "Sugar rush" ngọt ngào thuở nào nữa.
"Chu Duyên!"
Trần Bách Niên không nhìn thấy người đàn ông đang đứng ở bồn rửa tay, anh ta tiến lại gần cô, cất giọng dịu dàng: "Em ổn chứ? Để tôi đưa em về nhé?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)