Nhan thải nữ thành tâm thành ý nói lời cảm tạ, nhưng cũng biết Du đức phi có địa vị tôn sùng lại được thái hậu yêu thích.
Đặt biệt là được hoàng thượng sủng ái, vì vậy cho dù tiếp nhận váy dài do nàng làm, cũng sẽ ban thưởng cho cung nữ, hoặc là ném qua một bên.
Nhất định không mặc, cũng chỉ đi ngang qua sân khấu mà thôi, không ngờ nàng lại muốn mặc, còn mặc trong bữa tiệc trừ tịch quan trọng.
Như thế nàng cũng có thể đi theo, dù chưa chắc sẽ lọt vào mắt của hoàng thượng, thái hậu cùng các quý nhân khác.
Du Phức Nghi không có nghĩ nhiều như vậy, chỉ là cảm thấy váy này so với mấy bộ váy nàng tự chọn thì mặc đẹp hơn.
Nếu có mà không mặc thì có chút phí phạm của trời, không ngờ nàng lại hiểu lầm nghĩ mình có ý muốn dìu dắt nàng.
Du Phức Nghi cũng không mở miệng giải thích, dù sao váy này đẹp nàng sẽ mặc, còn nàng ta hiểu lầm thì cứ hiểu lầm.
-A, váy này thật đẹp.
Cốc Vũ vừa tới, liền nhìn thấy váy này, vội vàng xông về phía trước, cầm trên tay quan sát một lúc lâu, mới ngập ngừng nói:
-Xiêm y phối hợp phải mộc mạc một chút, như thế mới không che lấp đượctinh quang của bộ váy này, màu nguyệt bạch rất thích hợp, nhưng hôm nay là trừ tịch, xuyên màu nguyệt bạch có chút không may mắn…Vậy vàng nhạt đi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)