Sau khi Tư Mã Duệ đuổi Thanh Bình rời đi, liền kêu Cốc Vũ mang mạt chược ra, dõng dạc hét lên:
-Lấy phỉ thúy ngọc bích mà lúc trước trẫm ban thưởng cho ngươi đem hết ra đây để đánh cược, trẫm sẽ thắng mang toàn bộ trở về, ngày nào đó ngươi cúi đầu khom lưng dỗ trẫm vui vẻ, trẫm liền ban cho ngươi một bộ, cứ vậy ba bốn năm không lo không có việc vui.
Nếu hoàng thượng sớm tính toán trước chuyện này, không cần to miệng đem toàn bộ phỉ thúy ngọc bích trong tư khố đưa hết sang Trường Xuân Cung, thì cần gì phải sầu mà lo không có việc vui?
Hơn nữa, kỹ thuật đánh bài sứt sẹo như vậy, đừng nói là thắng mang toàn bộ trở về, nếu không phải Đức phi nương nương hạ thủ lưu tình, thì toàn bộ tư khố của người đều mang đi đền đáp.
Du Phức Nghi xê dịch sang bên cạnh, không kiên nhẫn nói:
-Nâng ra làm cái gì, người thắng không nổi.
- Ngươi dám coi khinh trẫm?
Tư Mã Duệ trừng mắt, vén tay áo, nhảy đến bàn mạc chược rồi ngồi xuống, nảy sinh ác độc nói:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)